Status 07/01/2010

Bực mình

Hãy đặt mật khẩu an toàn để bảo vệ chính bạn

Bạn có tham gia vào mạng xã hội không? Bạn có thảo luận trên các diễn đàn, viết blog, gửi email hay chat Yahoo, Skype? Càng nhiều câu trả lời là “có”, nguy cơ bạn đang bị “theo dõi” càng cao. Nguyên tắc đầu tiên nên nhớ mật khẩu không phải là tất cả!

Mật khẩu ơi mật khẩu!

Có một thực tế đáng buồn là tỷ lệ phần trăm rất lớn người dùng Internet cảm thấy “yên tâm” khi bảo mật mọi thứ bằng mật khẩu. Nhưng đó lại là những mật khẩu không đủ mạnh.

Hãy nói cho tôi biết bạn tên là gì? À vâng, Trần Hương Thảo – một cái tên rất đẹp. Thế những cụm từ sau có phải mật khẩu của bạn không: tranhuongthao, huongthao, thaotran, thaotran2009, thaotran2010, thaotran2011… Bạn sinh ngày tháng năm nào, đang chạy xe mang biển số bao nhiêu, số điện thoại di động của bạn là gì? Mật khẩu của bạn có liên quan đến thông tin đó hay không?

Những phần mềm tự động đoán mật khẩu ngày nay đủ mạnh đến mức để tổng hợp tất cả những thông tin vừa kể để sinh ra ngẫu nhiên hàng trăm, hàng ngàn, hàng chục ngàn cụm từ ngẫu nhiên để thử và tìm ra mật khẩu của bạn.

Tất nhiên, nếu bạn còn “hồn nhiên” tới mức đặt những mật khẩu hết sức “đáng yêu” kiểu như 123456, 111111 hay abcdef thì hầu như tài khoản của bạn sẽ bị vô hiệu hóa chỉ sau… 3 nốt nhạc!

Continue reading

Status ngày 26/12/2011

Tuần thứ 2 ở Đà Nẵng vừa qua. Chỉ còn đóng kính nữa là được về Hải Phòng rồi. Chắc là phải một tuần nữa…

Status ngày 19/12/2011

Vào Đà Nẵng đã được một tuần rồi. Nhớ nhà nhớ vợ ghê.

Chuẩn bị xa nhà

Ngày mai vào Đà Nẵng 2 tuần để lắp đặt công trình trong đó. Bao bộn bề lo toan, xa nhà, xa em chắc sẽ nhớ lắm

Status of the day 06/12

Everything will be okie in the end. If it’s not okie, it’s not the end

Đang nghe: Ngày xưa Hoàng Thị
Trình bày: Đức Tuấn

Đầu thập niên 70 “Ngày xưa Hoàng Thị” của nhà thơ Phạm Thiên Thư vốn đã từng là bài thơ nổi tiếng một thời. Sau đó được Phạm Duy phổ nhạc cũng gây xôn xao trong đời sống âm nhạc lúc bây giờ. Cụ Phạm Thiên Thư quê ở Kiến Xương – Thái Bình nhưng được sinh ra ở Lạc Viên- Hải Phòng. Năm 1954, khi mới 14 tuổi, ông theo cha mẹ di cư vào miền Nam, ngụ tại căn nhà gần khu Tân Định – Sài Gòn.

Thế nhưng Hoàng Thị là ai mà có sức hấp dẫn thế nhỉ? Theo cụ Google thì:

“Rất đơn giản, tôi tuổi Thìn (1940), còn cô ấy tuổi Ngọ (1942) cho nên được bố mẹ đặt luôn tên là Ngọ. Cách nhau 2 tuổi nhưng học cùng lớp đệ tam (lớp 10 bây giờ) ở trường Trung học Văn Lang (khu Tân Định). Ngọ có dáng người thanh mảnh với mái tóc dài thả ngang vai. Mỗi khi xếp hàng vào lớp, cô ấy đứng đầu hàng bên nữ, tôi đứng cuối hàng bên nam, tha hồ ngắm… Vào lớp, cô ấy ngồi bàn đầu, tôi bàn cuối. Ngọ học rất giỏi, còn tôi chỉ giỏi… đánh lộn (gia đình tôi vốn có truyền thống võ thuật). Có lần thầy giáo gọi tôi lên trả bài, tôi không thuộc nhưng thay vì lên tận bàn thầy giáo trên bục giảng, tôi chỉ đi đến ngang chỗ Ngọ ngồi thì dừng lại. Ngọ biết ý, mở cuốn tập ra cho tôi… liếc, đọc vanh vách!

Nhà tôi ở đường Trần Khát Chân, nhà Ngọ ở Trần Quang Khải, cũng cùng khu Tân Định nên đi về chung đường. Mỗi lần tan trường, cô ấy ôm cặp đi trước, tôi lẽo đẽo theo sau. Tóc Ngọ bay bay trên đôi vai gầy nhỏ nhắn. Có những hôm trời mưa lất phất, cô ấy đưa cặp lên che ngang đầu. Tôi thấy thương quá, muốn làm một cử chỉ gì đó như là để chở che nhưng… thở mạnh còn không dám, nói chi là…”

Sau khi học xong tú tài, khác với nhiều người, Phạm Thiên Thư chọn cửa Phật làm chốn dừng chân. Ông theo học trường Phật học Vạn Hạnh, gửi hồn trong lời Kinh tiếng Kệ.

Thế nhưng mỗi khi đi ngang con đường một thủa, hình ảnh cô gái với mái tóc xoã ngang vai lại hiện về trong ông. Và trong một lần đắm chìm trong cảm xúc ấy, ông đã cầm bút viết lên bài thơ Ngày xưa Hoàng Thị.

Continue reading

Proudly powered by WordPress
Theme: Esquire by Matthew Buchanan.