Biết chết liền

Anh với em thực sự gần gũi trên Yahoo Messenger vào khoảng 11 h đêm trở đi. Giờ đó anh và em hay online. Bình của em giờ đó chắc đã lăn quay ra ngủ rồi và Bình cũng không phải là người thích chat chít. Chỉ có anh và em. Chẳng biết có phải không nhưng qua chát em thực sự là em hơn, em nói được nhiều hơn những tâm sự của em. Kể cả những tâm sự sâu kín nhất trong em. Anh trong YM cũng vậy. Rất khác. Anh trên YM là một người nồng nhiệt, hóm hỉnh, thông minh và cũng tràn đầy khát vọng. Có! cả sự tinh tế, sâu sắc và đôi khi rất tinh quái nhưng điều đó, em không thấy ở anh ngoài đời. Có phải vì anh dấu mình kỹ hay vì em và anh gặp nhau luôn có mặt Bình. Biết chết liền!

Anh là bạn thân của Bình. Hai người chơi với nhau từ hồi học phổ thông. Có thể coi là rất gắn bó. Anh hiểu Bình hơn em hiểu Bình nhiều và anh vẫn thường dùng sự hiểu biết của anh về Bình để khiến em tha thứ cho những điều Bình đã làm sai. Hay vì em tin anh mà đã tha thứ cho Bình? Biết chết liền

Em với Bình yêu nhau được 2 năm, em cũng đã quen anh được 2 năm. Rất nhiều cuộc đi chơi, Bình rủ anh theo. Hoặc có những cuộc đi chơi xa cùng cả anh với Bình. Ba người thôi. Cứ như gia đình Táo Quân vậy. Nhưng anh luôn tạo một khoảng cách với em. Đôi khi, nó bằng cả sự vô tâm. Anh cố tỏ ra thờ ơ với em. Đôi lần, Bình không thể đến đón em, Bình vẫn nhờ anh đến đón. Em nhớ, những lần anh đến đón, trông anh khác lắm. Khác hẳn với những gì em gặp anh khi có Bình. Em cũng lờ mờ cảm nhận được rằng anh cũng có tình cảm với em. Lờ mờ thôi! một chút nhạy cảm của phụ nữ. Nhưng em cũng chỉ nghĩ rằng, có thể, vì em là bạn gái của bạn thân anh, nên anh đối xử tốt như thế. Em cũng đã đấu tranh tư tưởng để không nghĩ là anh có tình cảm đặc biệt với em. Anh còn nhớ lần em đề nghị anh làm anh trai em không? Lần đó, em đề nghị mà cứ lo lo rằng anh sẽ nhận. Em chẳng biết, em thực sự không biết em đang muốn gì nữa. May mà anh từ chối. Anh đùa:
- Nếu anh là anh trai em, anh sẽ không cho phép em yêu thằng bạn củ chuối của anh mất.
- Tại sao?
- Vì anh thân nó, anh hiểu nó. Em có bao giờ thấy hai thằng bạn thân với nhau mà giới thiệu em gái mình cho nhau không?
- Nhưng… tức là anh Bình có cái gì không tốt mà anh đang dấu em phải không?
- Không phải! Không có đâu – anh lúng túng, cuống cuồng giải thích – Bình là thằng con trai ổn nhất mà anh biết đấy! Nó …
Em phá nên cười. Em biết chứ! em chỉ đùa anh thôi. Em biết về Bình cũng không ít đâu, em hiểu Bình là mẫu con trai khiến nhiều cô gái thèm thuồng. Bình có những điều mà bất cứ một cô gái nào cũng mong muốn được làm bạn gái. Bình không đẹp trai như dạng các công tử bột dạng Wonbin hay Bi Rain mà đẹp kiểu đàn ông. Hàm râu quai nón xanh mờ, khuôn mặt vuông cứng cỏi, đôi mắt sáng quắc như soi thấu tim gan người đối diện, nụ cười khiến người được nhận luôn có cảm giác an toàn. An toàn vì cảm thấy được trở che, cảm thấy không có gì dấu diếm. Cao 1m82. Bình trông giống như một vị tướng quân hơn là một kỹ sư Điện tử – Viễn thông. Thô ráp nhưng không khiến người khác nghĩ là thô lỗ. Ở Bình, người ta thấy sự chân thành, thẳng thắn và cũng rất đáng tin. Làm bạn với Bình những điều ấy sẽ thấy rõ ràng hơn. Nhưng khi yêu, có cái còn và cũng có cái mất. Đôi mắt sáng quắc như soi thấu tim gan người đối diện chỉ là hình thức vì Bình chưa bao giờ hiểu rõ em, chưa bao giờ đi sâu được vào cái hộp kín trong em. Không phải em ngăn cản mà là em không thể tự mở cái hộp ấy được. Bình phải là người tự mở nó. Nhưng Bình đã không làm được. Hay chính xác, Bình không bao giờ biết điều đó. Đôi khi, Bình khiến em có cảm giác như Bình hời hợt. Hay cái thói quen ngủ từ 22h30 của Bình. Như một cái máy. Bình ngủ từ 22h30 và chỉ dậy đúng vào 6h sáng. Em nghĩ vì Bình là dân kỹ thuật nên như vậy. Nhưng cũng chỉ là bao biện. Đi chơi thế nào cũng phải về đến nhà em trước 22h để 30 phút Bình về nhà Bình tắm rửa rồi đi ngủ. Bất kể đó là ngày gì, sinh nhật Bình hay sinh nhật em. Những điều đó chỉ là những vụn vặt, cái lớn hơn là Bình chẳng bao giờ muốn phấn đấu làm một cái gì đó hơn mức hiện tại. Bình thỏa mãn với công việc hiện tại. Đúng! Với mức lương 500 USD/tháng, biết bao người mơ ước có được thì tại sao Bình phải mơ ước nhiều hơn nữa? Anh đã bao biện cho Bình như vậy. Nhưng với em, vấn đề không phải là mức lương mà là chí tiến thủ. Nếu ai đó biết, Bình vào cơ quan này là do có bố làm trên Bộ thì hẳn sẽ hiểu những điều em đang bức xúc. Cũng có thể do Bình được nhiều thứ mà không phải cố công chinh phục nên Bình sớm thỏa mãn chăng? Có thể! Nhưng ngay với em. Em yêu Bình ban đầu cũng như mọi cô gái khác. Tức là một người con trai đến tỏ tình với mình, mình thấy anh ta cũng được được (ngày ấy em thấy Bình… quá được) và gật đầu. Buồn cười, hai năm trước, em mới 20 tuổi, em vẫn còn nghĩ rằng tình yêu tức là thấy được được thì yêu. Rồi yêu đến hai năm thì thành thói quen quá rồi chẳng muốn thay đổi nữa. Nhưng cũng bắt đầu từ khi chát với anh, chừng chưa đầy 1 năm trước, em bắt đầu bị cuốn theo những câu chuyện của anh. Không, phải nói là nóng lên mới đúng. Thực ra lại phải nói rằng, trước đó, em và anh cũng đã add nick và thình thoảng chát vài câu kiểu “Chào em! Có gì vui không?” hay “Chào anh! Dạo này anh thế nào?” một cách xã giao và không nhiều tình cảm. Những câu chuyện vẫn chỉ xoay quanh Bình là chủ yếu. Mà cũng chỉ là những chuyện vui vẻ, thông thường. Cho đến khi em và Bình cãi nhau. Trận cãi nhau đó rất lớn. Vì khi đó, Bình có cơ hội làm việc cho một công ty lớn, nhưng Bình đã không theo. Em nổi “ba máu sáu cơn” lên hỏi. Bình chỉ nhăn mặt: “Làm đây cũng được rồi. Sang đó chẳng quen biết ai bị out lúc nào không hay”. Bình lười biếng hay vì em quá kỳ vọng? Lần đó, em bức xúc quá mà tâm sự với anh. Anh nói gì nhỉ? À phải rồi, anh bảo: mỗi người đều có một mơ ước, một mong muốn. Với Bình, Bình là kẻ ham vui. Anh chỉ muốn làm việc vừa phải để thời gian hưởng thụ cuộc sống. Không thể đòi hỏi một người thích ăn phở một cách nhâm nhi chuyển qua ăn cơm vội vã. Em không đồng ý với cách bao biện ấy. Mình đã chát đến sáng. Và cuối cùng, anh đã chịu thua. Nhưng em cũng nguôi giận Bình vì… anh. Cũng sau lần đó, anh đã nhìn em rất khác. Em cảm được điều đó. Rõ lắm! Rõ như cái cách anh lắng nghe em hơn trong mỗi lần đi cafe chung của cả ba đứa. Về sau anh nói: Trước lần chát ấy, anh chỉ nghĩ đơn giản em cũng giống tất cả các cô gái khác. Chính xác là như người bạn gái cũ của Bình. Nên anh nói thật, anh cũng chẳng mặn mà lắm. Nhưng sau lần đó, anh mới nhận ra em quái thai hơn anh nghĩ. Bạn gái cũ của Bình, em biết. Cô ấy nhàn nhạt và thích Bình như em đã từng thích Bình. Sau khi hai người yêu nhau được nửa tháng, cô nàng đi du học nhưng thực chất là sang bên đó lấy chồng. Cô ấy chỉ muốn lấy chồng tây vì giấc mơ làm Việt Kiều. Nhàn nhạt và cũng chỉ muốn sống sung sướng. Bình đợt ấy cũng chẳng đau đớn nhiều vì quanh Bình còn có biết bao cô gái khác. Và Bình cưa em. Em đổ. Chẳng phải vì con SH Bình đang đi hay ngôi nhà 5 tầng hoành tráng trên phố lớn. Em yêu Bình cũng chỉ vì Bình đường được. Bon chen tí với cuộc sống. Nhưng càng về sau, em càng cảm thấy bất ổn. Nhưng bất ổn ấy chẳng đủ để em chia tay vì thật sự, Bình cũng rất yêu em. Bình tốt. Đúng! Tốt! Chẳng có lý do gì để chia tay cả. Tuần bẩy ngày vẫn đủ bẩy ngày qua đón em. Vài lần, Bình bảo em học xong rồi cưới. Nhưng em chẳng quyết định điều gì. Cũng chẳng phải vì còn muốn tìm cơ hội nào khác nhưng nếu cưới, em cũng chẳng quyết được. Thấy bất an. Nhưng bất an nhỏ lẻ và vụn vặt. Những bất an không đủ để thắng được thói quen. Anh đã từng có lần gọi tên điều đó là gì nhỉ? Ừ phải rồi, là sự ngại thay đổi, là bệnh người già. Em chưa già nhưng cũng chẳng còn sôi nổi để thay đổi một điều gì cả. Có vẻ, em bị nhiễm sự ù lỳ của Bình. Yêu Bình, em với Bình hầu như ngày nào cũng gặp nhau, dù chỉ đến 10h tối. Nhưng cũng đủ để em bị… hài lòng dần. Hài lòng với tất những bất ổn. Tựa như chỉ cần ăn được, ngủ được, thở được là đủ. Chẳng còn nhu cầu gì cả. Thậm chí, dần dần, em thấy mình thành con robot được lập trình. Đôi khi, gặp lại mấy người bạn cũ, thấy họ vẫn hừng hực sống, đốt mình để cháy, em lại giật mình. Cũng đôi làn vùng lên, sống khác đi để phá vỡ sự đơn điệu, nhàn chán. Nhưng rồi, đi với Bình, em lại dần dần nguội lạnh đi. Bạn bè của em lâu rồi em chẳng gặp ai nhiều nữa. Vì ngày nào cũng đi với Bình. Lại thêm công việc của em. Em đang bán hàng. Một cửa hàng quần áo tơ tằm cho khách nước ngoài là chủ yếu. Cũng chẳng nhiều khách nên công việc cũng nhàn nhã. Ngày lại ngày, em đứng bán hàng. Hết việc thì ngồi đọc mấy cuốn sách vớ được đâu đó. Cũng chẳng ham hố. Cho đến khi chát với anh. Anh bắt đầu nói với em nhiều hơn những câu chuyện về anh, về cuộc sống của anh. Ban đầu, em đóng vai người xem. Em nhìn cuộc sống qua góc nhìn của anh. Thấy nó sinh động làm sao. Thấy nó cuồn cuộn sống. Và em bắt đầu bị cuốn theo. Bắt đầu học cách bày tỏ thái độ. Lâu rồi, em đã quên cách bày tỏ thái độ của mình. Sâu thẳm trong em, một Huyền My khác. Em thấy. Em thấy em của những ngày còn 19, 20 tuổi. Em chưa phải là một bà già. Hai năm qua, Bình đã bảo bọc em quá. Và hơn cả, em đã tự triệt tiêu mình để tròn trịa trong cách sống. Vì sao nhỉ? Có phải vì em đã yêu Bình nên chấp nhận quên mình đi? Hay vì con người em dễ bị cuốn theo lối sống của người khác? Biết chết liền!

Bình đã bắt đầu ngạc nhiên với em. Ngạc nhiên quá chứ còn gì? Vì em đã tỏ thái độ của mình. Em đã từ chối đi chơi với Bình. Em muốn tìm lại một đam mê nào đó. Em muốn bứt ra khỏi khoảng lặng này. Em muốn làm một cái gì đó khác thay vì sống theo các lịch trình. Em bắt đầu xin đi học. Học nhảy cổ điển, học ghita, học thêm một khóa quản trị mạng. Đại loại là em muốn bước ra khỏi vòng tròn đã bao bọc em suốt hai năm nay. Bình đã nhăn mặt bảo em: Học làm gì cho mệt. Rồi em cũng có dùng vào việc gì đâu? Cưới nhau xong, bố sẽ xin cho em về bộ làm bàn giấy. Việc gì phải nghĩ cho đau đầu? Bình không phải nghĩ nhưng em phải nghĩ. Em cũng bắt đầu chịu khó giao tiếp với những khách hàng đến cửa hàng. Trò chuyện với họ nhều hơn. Cuộc sống đã bắt đầu rộng ra thêm chút ít. Em thấy mình nhìn ra xa hơn. Xa hơn một chút. Xa đến đâu nhỉ? Hình như đã đến chỗ anh rồi. Vì em thấy em cần anh biết bao. Em chờ đợi mỗi cuộc chat với anh buổi đêm. Chỉ để kể cho anh nghe hôm nay em có những điều gì mới mẻ. Và để nghe anh kể những điều anh khám phá được hôm nay. Nhưng anh vẫn cứ lôi Bình vào tất cả các câu chuyện của anh. Đến mức, có một lần, em sign out ngay lập tức khi em đã bảo với anh rằng ” Tại sao anh cứ nói về Bình mãi vậy? Nếu anh còn nhắc đến Bình, em sẽ ngay lập tức sign out đấy”. Và anh đã trả lời rằng:” Vì anh và Bình là bạn thân.” Muốn sign out trên YM chỉ cần tổ hợp phím Ctrl + D nhưng muốn sign out ra khỏi tình cảm của em dành cho anh thì phải bấm tổ hợp phím nào? Biết chết liền!

Em đã hẹn gặp Bình. Em đã muốn kết thúc tình yêu này. Chỉ có thể như vậy cho dù là sau đó, anh cũng chẳng thể vượt qua được tình bạn thân mà đến với em. Nhưng em sign out ra khỏi tình yêu này trước hết cũng chính vì bản thân em đã. Vì em. Vì cô gái tên là Huyền My mà em đã đánh mất từ ngày yêu Bình. Rồi sau đó, ra sao thì ra. Em sợ những lập trình. Em không muốn vẽ sơ đồ đường đi của cuộc đời mình nữa. Bình đến đón em. Vẫn chẳng một chút khác đi. Bình vô tâm hay vì Bình chẳng bao giờ nghĩ đến chuyện sẽ chia tay với em? Nên khi em nói, Bình ngạc nhiên lắm. Bình hỏi:” Tại sao? Anh đã làm gì không đúng ư?” Em chỉ lắc đầu. Em không phải là người phụ nữ thích hợp với Bình. Và nếu cứ kéo dài, rồi một ngày, em sẽ trở về đúng nghĩa là em. Giả sử khi ấy, em và Bình đã cưới rồi, em cũng quyết ly dị. Khi ấy thì mọi thứ sẽ còn tồi tệ hơn nhiều. Và sớm muộn gì em cũng sẽ vậy. Em không nói ra là do anh đã đánh thức em dậy vì anh hay bất cứ ai khác cũng vậy. Bản năng của em, con người thực sự của em sẽ thức dậy bất cứ lúc nào. Và cuối cùng, Bình vẫn là Bình. Gục gắc đầu, Bình bảo:” Tùy em!” Ngày xưa, em cực ghét cái từ ” Tùy” này. Và bây giờ, em chỉ còn biết cười buồn. Em cố vui vẻ bảo với Bình:” Chúng ta vẫn cứ là bạn, đúng không nào?” Bình gục gặc đầu đáp:” Ừ, tùy em!” Đêm ấy, em lên YM sớm hơn anh. Em để một cái offline cho anh. Nội dung chỉ là:” Biết chết liền, nhưng em thích anh!”. Rồi ra sao thì ra. Em kệ! Em muốn chờ đợi những bất ngờ từ phía anh. Tại sao không? Em đã vượt qua được mình, còn anh? Đừng có nói là ” biết chết liền” nhé! Biết chết liền, hehe…

Hoàng Anh Tú
Hà Nội, 20 – 6 – 2006

Nhật ký một mối tình

Truyện ngắn này tui không rõ nguồn gốc bởi vì tôi đã save khá lâu rồi. Nếu tác giả có vô tình vào đây thì cũng xin đừng tra cứu trách nhiệm nhé .

Ngày … tháng … năm …

Trời ơi , hôm nay đúng là một ngày xui xẻo. Ði học trễ ( do xem Bae Yong Jun tối qua ), quên tập Toán ở nhà, quên mang đĩa Ưng Hoàng Phúc cho nhỏ Quyên béo, … hừ, chắc bị “sao sầu riêng” chiếu mạng rồi. Xem nào, hôm nay ngày 13, ừ thảo nào xui xẻo thế là phải. Nhưng ông trời lấy của người ta cái này tất phải cho người ta cái khác, có ông thầy bói đã bảo thế mà. Ðúng lúc mình đang chán đời nhất, đứng ở ban công thở dài thì chàng lại xuất hiện. Chàng giật tóc mình ( một hàng động cực kỳ dễ thương ) rồi nói: “ Bà khỏe không, sao nhìn ỉu xìu vậy?”. Ồ, thì ra chàng đang quan tâm tới mình đây, chàng còn hiểu là mình đang buồn nữa, thật là một người tâm lý, chậc chậc. Hừ, nhưng mà người giỏi giang và đáng yêu như chàng sao lại suốt ngày đi chung với cái thằng Tùng ấy nhỉ, đúng là một sự bất công của Thượng đế. Mình thì đang đau khổ như thế mà nó lại nhăn răng cười, còn bảo : “Chắc bà bị thất tình chứ gì? Tui biết mà, đanh đá như bà ế là phải. Tội nghiệp, muốn tự tử phải hông, mô phật …” . Grrrrừ …, may mà có chàng ở đó, chứ không mình đã cho cái thằng như đười ươi ấy một trận nên thân, grừ …

Ngày … tháng … năm …

Chả hiểu con Quyên béo này nữa, chắc nó ăn nhiều rồi nên hâm hay sao ý mà nó dám bảo chàng là một thằng bỏ đi, lười biếng bê tha công việc nhà, toàn chơi bời thôi. Mình mới cãi lại rằng chàng rất siêng năng học hành, lo cho sự nghiệp lớn, mà một người như chàng ai lại quan tâm đến những công việc nhà tầm thường nhỏ như con thỏ ăn cỏ ấy? Xong nó lại bảo mình mù quáng, một người dễ thương và hài hước như thằng “đười ươi” ấy mới chính là mẫu đàn ông hiện đại (ặc ặc). Thôi chết rồi, không khéo con Quyên này lại mắt nhắm mắt mở mê cái thằng ấy thì chết, mình không thể đứng yên nhìn nó sa chân vào con đường tội lỗi được. Cầu Chúa lòng thành phù hộ đứa bạn khốn khổ của con …

Ngày … tháng … năm …

Ôi Quyên béo ơi tao yêu mày nhất trên đời, à quên thua Bae Yong Jun và chàng một chút. Nhưng không sao, mày vẫn là một con người dễ thương lắm lắm, … Chả là hồi chiều xe mình bị hư, bảo Quyên béo chở về thì nó lười, đòi về sớm đi chơi với “chồng” nó, bỏ mình đứng bơ vơ ở cổng trường. May mắn sao, chàng đã xuất hiện, như một thiên thần cứu vớt cuộc đời đen tối của mình. Eo ơi, chàng cưỡi xe đạp nhìn đẹp trai cực, chàng còn hỏi thăm xem mình bị “kí rì”, và cuối cùng là … ngỏ lời chờ mình về tận nhà… áááááá, từ ngày cha sinh mẹ đẻ đây là lần đầu tiên mình cảm nhận được thế nào là hạnh phúc thật sự. Khiếp, con đường hôm nay sao mà ngắn thế, mình chưa kịp nói điều gì với chàng đã đến nhà, chậc chậc, tiếc thật. Nhưng nói chung suốt đường về chàng có cho mình thở đâu, cứ liên hồi hỏi về sở thích và ý nghĩ của bọn con gái ( Chắc định mua quà tặng mình, hí hí ). Làm hôm nay tâm trạng mình thoải mái đến lạ, sẵn sàng rửa chén thay thằng em làm nó suýt ngất xỉu. Chà, mai phải mua xí muội cảm ơn Quyên béo mới được.

Ngày … tháng … năm …

Ðời đúng là một chuỗi ngày hạnh phúc. Tuần sau trường mình sẽ đi trại ở Madagui. Ðể có thể được đi chung xe với lớp chàng, mình đã phải xuống nước năn nỉ thằng Tùng đười ươi, ai bảo nó là bí thư Ðoàn làm gì! Một chầu kem đổi lấy tương lai tươi sáng của một mối tình đẹp nhất trong lịch sử loài người kể ra cũng đáng đồng tiền bát gạo chứ nhỉ! Chiều, nhỏ Quyên béo bói cho mình một quẻ. Nó phán “rồi mày sẽ yêu một người mày không yêu nhưng lại yêu mày, còn người mày yêu thì lại yêu người khác …”. Ôi giời, lúc ấy mình còn đang mải gặm bánh mì mơ đến chàng nên chả hiểu nó đang lải nhải cái quái gì nữa.

Ngày … tháng … năm …

Hu hu, híc híc, hừ hừ, … thì ra chàng đã có “ý trung nhân” rồi, vậy mà sao chàng còn cười với mình làm gì không biết, làm trái tim mới lớn của mình phải rung rinh thổn thức, … Mà chàng lại chọn ngay con bé Phương đanh đá lớp B1 nữa, nó thì làm sao bằng mình được cơ chứ, hic hic. Ôi, giữa cảnh thiên nhiên đẹp đẽ như thế này, có ai biết chăng cho một trái tim cô đơn mỏng manh đang tan chảy ra trong nỗi đau tê tái hay không? Chán đời quá, mình mới khóc, ừ trong phim Hàn Quốc là thế mờ. Khóc chán, mình ngồi nghêu ngao hát “ … buồn sao búp bê không một tình yêu”. Ðúng lúc ấy, tự dưng có cái bóng đen ngồi sụp xuống đưa mình một “đống”, chính xác là như thế, một đống khăn giấy, và bảo: “Bà khóc nữa đi, nhìn hiền gấp mấy chục lần lúc bà cười”. Quay sang thì ra là Tùng “đười ươi”. Sao hôm nay nó cười nhìn dễ thương thế nhỉ. “Ông đến đây làm gì, sao biết tui ở đây mà đến ? Ðến để thấy tui trong bộ dạng của một con hâm hả?”. “Bà hỏi lắm thế tui biết đường đâu mà trả lời, bình thường bà cũng hâm chứ đâu riêng lúc này, à không, tui nói giỡn chứ bà xinh thí mồ”. Rồi tự dưng nó ngồi im một lúc, bỗng dưng nó quay sang mình “Bà thích tui đi”. Mình còn mắt tròn mắt dẹt chưa hiểu mô tê gì thì nó đã nắm tay mình đứng dậy, hát ầm ĩ bài “Ðôi cánh tình yêu”. Nhưng phải công nhận tay nó ấm thật. Thế là trong đêm của rừng Madagui, có hai con vịt đứng gào toáng lên “ Và em mơ được đến nhìn ngắm vạn cánh đồng …”

Đại lộ kỳ diệu

1.

Làm thêm cật lực tại văn phòng tư vấn xây dựng nửa năm, tôi thu gom món tiền kha khá, theo đuổi chương trình làm việc 6 tháng cùng nhóm kiến trúc sư đàn anh. Đây cũng là đồ án tốt nghiệp Kiến trúc của tôi. Một vài đồng môn ngỡ tôi phát điên khi quyết định bay tận ra phương Bắc chỉ để vẽ và vẽ luận văn, điều mà những kẻ khôn ngoan có thể thực hiện dễ dàng ở nhà. Tuy nhiên, tôi chán ngấy phác thảo các dự án chỉ nằm trên bản vẽ và ra sức tán hươu tán vượn về nó thêm 50 trang giấy nữa.

Ngoài ra, còn lý do bí ẩn khiên tôi lao đầu vào kế hoạch phưu lưu này. Minh, bạn gái của tôi suốt 3 năm đại học đột ngột đề nghị chia tay. Chả có lý do nào ra hồn. Lòng can đảm để hỏi thẳng những điều không thể cứu vãn thì tôi chẳng có. Các gặp gỡ về sau thì lại kinh khủng. Mọi thứ từng dính níu đến tôi và Minh – Trạm xe bus dán poster quả táo khổng lồ trước cổng trường đại học, băng ghế gỗ ngồi chung quán cà – phê cóc, những giá vẽ linh tinh trong studio và vô số điều bé nhỏ khác ngỡ như cố ý phả vào không khí nỗi buồn thảm bất tận màu xanh ve. Không trôn mình trong rạp chiếu bóng mải miết xem phim kinh dị, cũng chẳng nốc say bí tỉ như các chàng si ngốc kỳ quái trong phim ảnh, nhưng tôi vẫn muốn làm gì đó hòng xé rách các hình ảnh tầm thường bủa vây.

Trong lần tình cờ, tôi mua được từ cửa hàng hip-hop cái mũ màu vàng đáp miếng da che sau gáy. Miếng da lộn màu vỏ cây trông với man rợ làm sau. Nó khiên các đồng môn lớp tôi cười khành khạch như một cánh rừng đầy khỉ. Trong cái mũ quái gở, tôi lạnh lùng sải bước trên các bậc thang giữa giảng đường. Minh chỉ liếc thờ ơ. Thờ ơ đến độ khi kiếm được chỗ, tôi gục mặt xuống bàn, hơi thở lạnh cóng xâm chiếm lòng mình. Trong tích tắc, tôi quyết định điện thoại cho nhóm kiến trúc sư đàn anh, xin theo họ bay ra Hà Nội. “Nghĩ cho kỹ, anh bạn. Đây không phải là chuyến du lịch chôn vùi cảm xúc – Trưởng dự án châm biếm – áp lực công việc chỉ là một nửa sự khủng khiếp. Nửa còn lại là gì, biết không?”. Tôi phớt lờ. Miễn sao đi xa, có việc quan trọng tập trung đó đầu óc, thoát ra chuỗi suy nghĩ bi quan muộn phiền. Tuy nhiên, khoảng sau ba tuần đặt chân đến Hà Nội, một việc rắc rối xảy ra đột ngột đã cho tôi biết thế nào là nửa còn lại của sự khủng khiếp.

2.

Buổi sáng mát lạnh. Các đàn anh đã ra khu đảo du lịch làm thực địa. Còn một mình ở căn hộ chung cư tầng 5 cả nhóm thuê chung, trong khi lục tìm tập tài liệu kết cấu cất dưới đáy valise, tôi bị mảnh vỡ chai cắt đứt mé cổ tay. Thật là tai hoạ. Máu chảy đến chóng mặt. Rửa dưới vòi nước lớn, vùi tay vào đã lạnh đều không ăn thua. Tủ thuốc của người chủ cho thuê nhà hoàn toàn trống rỗng. Nhớ lơ mơ cách ngừa nhiễm trùng hình như lang băm tôi nốc bừa một trai rượu mạnh đã mở. Hơi cay nóng sộc thẳng lên đầu khiên tôi như phát khùng. Sau khi buộc tạm qua quýt bằng cái khăn tay, tôi nhảy bổ vào thang máy, chạy xuống đường đi lùng nhà thuốc tây.

Con phố dài. Những tiệm thực phẩm, hàng quần áo, hiệu sách liên tiếp. Nhưng chẳng có một hiệu thuốc nào. Đứng cạnh gốc cây dâu da xoan, mỗi lúc tôi thêm lo lắng. Vài người tình cờ sáng sớm ngoảnh nhìn tôi, mắt nghi ngại. Chà, trông tôi hẳn như tội phạm với mớ tóc bù rối thò ra ngoài mũ lưỡi trai kỳ dị, gravis trắng xỏ ngón đi ngược, cái quần túi hộp nhăn nhúm và bàn tay trái máu đang bắt đầu chảy dọc xuống, chấm ướt chiêcs khăn thắt nút vội vàng. “Trước khi chết mất với cái chứng máu không đông này, mình sẽ chết vì bị dò xét nghi ngại!”. Tôi lẩm bẩm, tự nguyền rủa bản thân ba trăm lần.

Tôi dừng tại một trạm xe bus. Tuyến đường nơi đây sẽ vào trung tâm thành phố. Từ đó, chắc chắn tôi có thể lao thẳng đến bệnh viện bất kỳ. Tôi tính toán trong chớp mắt và kiên nhẫn chờ đợi. Sau lưng tôi, bức poster trạm chờ xe cũng vẽ quả táo khổng lồ. Thật khó chịu. Giá như tôi có thể hét tướng lên, đã tung mấy hộp nước rỗng dưới chân. Đầu băng ghế kia, có người cũng chờ xe bus. Một cô gái đeo kính phi công, cái túi màu da bò rộng khác thường đeo trên vai, áo khoác jean xanh. Trông cô ta nghiêm trang như bức tượng mới tinh. Ồ, dù tôi chẳng thuộc loại ưa đi soi mói các cô gái rồi bình phẩm lăng nhăng, nhưng tôi dám nói cái người cùng chờ xe bus hết sức mảnh khảnh. Bởi dù cố ý mặc trang phục vải dầy cộp, khửu tay, đầu gối và cổ cô ta vẫn gầy giơ xương. Chỉ có mái tóc và đôi bàn tay là khá. Tôi nói thật đấy. Mái tóc thẳng mềm muợt như tóc dân da đỏ loà xoà xuống lưng áo thật tự nhiên. Còn móng tay thì không chê vào đâu được, sạch tinh, cắt sát, đầu ngón hồng hồng. Cô gái chẳng buồn để ý tôi mảy may. Tự dưng tôi thấy chán, vung mạnh tay vào băng ghế. Viết thương nhói đau. “Chết tiệt!” – Ôm chầm cánh tay trước ngực, tôi thét lên hoang dã. Người cùng chờ xe bus giật nẩy mình. Bay về phía tôi câu hỏi khẽ khàng, thoảng thốt:
- Anh làm sao thế?
- Chẳng sao cả!
Tôi vẫn rống lên như bò tót. Thoắt, tựa cơn lốc nhẹ, cô gái đã đứng trước mặt tôi, trầm giọng đề nghị: “Anh đưa tay đây. Tôi xem hộ vết thương cho!”. Toan phun ra vài lời thô lỗ phòng vệ, tuy nhiên, một khoảnh khắc nhìn xuyên qua lớp kính nâu, tôi tê dại. Đó là một ánh mắt tràn đầy sót thương mà rất hiếm hoi người ta có thể bắt gặp trong đời. Vết cắt sâu chưa kịp khép miệng. Một gã trai nhìn thấy cũng phát hoảng. Nhưng vẻ bình thản trên gương mặt cô gái khi đối diện nó khiến tôi im sững.
- Anh bị nặng đấy. Rất dễ nhiễm trùng, tại sao không băng bó tử tế? – Cô ta giữ tay tôi khẽ hỏi:
- Không có nhà thuốc hay phòng mạch tư trong khu vực này. Tôi chạy lồng lên khắp nơi như thằng ngốc. Một thành phố kì dị! – Cơn cáu giận vô cớ ập vào tôi.
-Anh không tự chăm sóc được ư? -Nụ cười lan toả gương mặt trắng xanh, như dợn sóng xao động mặt hồ nước yên tĩnh_ Một cuộn băng. Lọ thuốc đỏ. Vài viên thuốc trong trường hợp khẩn cấp. Nhất là khi phải đi xa như anh…
-Sao cô biết tôi là kẻ đi xa?
Sao cô lại muốn giúp tôi chứ?-Gân cổ hét tướng lên, tôi cố rụt cánh tay bị thương ra khỏi bàn tay mát dịu như phiến lá ban mai. Nhưng không thể. Cách cô ta nắm gĩư tay tôi mới lạ thường làm sao.
-Giọng nói anh đấy thôi! Và anh đừng quên, người dân ở cái thành phố kì dị này có thói quen giúp đỡ người không may. Cho dù anh ta không lịch sự lắm! – Sau khi buộc lại vết thương bằng chiếc khăn tay màu xanh vẽ những chiếc ô, cô gái chợt ngước lên, nhìn sâu mắt tôi qua lớp kính nâu nhạt, thoáng mỉm cười – Anh này, tôi đang trên đường đến bệnh viện. Nếu muốn, anh có thể đi cùng, okay?

Tôi thở nhè nhẹ. Đứt tay, lảo đảo chạy ngoài phố, cho đến khi tuyệt vọng thì gặp một y tá kỳ dị. Có thể coi tất cả những điều ấy là may mắn được không? Xe bus đã đến. Ở bệnh viện, người ta tiêm cho tôi hai mũi thuốc, băng bó vết thương bằng dải băng sạch tinh. Khi tôi hỏi hoá đơn, người ta cho biết phiếu khám đã có người thanh toán. ” Cô ta tên gì? Tôi có thể lấy địa chỉ cô ta để gửi lại tiền không?” – Tôi hỏi bằng giọng điệu cố gắng nhẹ nhàng. Có lẽ thông cảm vẻ xuẩn ngốc của tôi, bà thu ngân chìa ra mẩu giấy nhỏ. Ngạn Nhiên. 19,5 tuổi. Bệnh nhân khoa K. Mặt sau tờ giấy ghi địa chỉ nhà. Tên một con phố bong ra từ trang sách cổ. Đọc lên, nghe như âm vang từ ngàn xưa. Tôi lẩm bẩm cảm ơn. “Nhất định tìm ra cô gái khi, trả tiền cho xong!” – Tôi tự nhủ. Tuy nhiên, kế hoạch dàng ấy không thể thực hiện trong suốt hai tháng.

3.

Cả núi công việc chôn vùi tôi. Đó là cảm giác mệt mỏi tuyệt diệu. Một nửa thời gian, tôi thực hiện phần việc của nhóm. Vừa làm, vừa học. Có khối khinh nghiệm đáng giá tôi tự vỡ vạc. Nửa thời gian còn lại, tôi vẽ đồ án, bắt tay vào việc viết luận văn. Tuy nhiên, giữa những khối công việc dày đặc, vẫn là những khoảng nứt vỡ mà các ý nghĩ u ám, buồn bã luồn vào. Thi thoảng, chỉ có một mình, mở PC kết nối vào net, tim tôi đập mạnh khi thấy báo có e-mail mới. Và tôi ngồi thừ rất lâu khi chẳng có tin tức gì từ Minh. Những lúc như thế, thế giới quanh tôi như nhúng vào thứ nước quả dầm cũ kỹ. Và tôi là một con tàu chuếch choáng bơi trên mặt nước đỏ thẫm ấy, vô cùng đơn độc…Tôi buông thõng tay, tự hỏi sẽ là ai, sẽ làm gì trong thời gian sắp tới. Có khủng khiếp không nếu trở thành một kẻ tầm thường, với các bận tậm vặt vãnh? Liệu có đủ sức để làm nên những điều đáng kể như ngày xa xưa từng ước ao. Nhưng bằng cách nào? Một vệt nóng ấm chảy dọc gò má tôi , lẫn vào đám ria mép lởm chởm mấy hôm quên cạo. Cơn cáu kỉnh hoang dã lại trỗi dậy. Tôi xé toạc bản vẽ dở dang. Tiếng giấy rách loé lên, giật mình. Lảo đảo, tôi bước về cửa sổ, bật khoá chốt. Khối khí mát lạnh ập vào. Tôi chùi nước mắt. Thế đấy, tự dưng lại khóc như một thằng oắt chẳng ra gì.
Từ tầng năm, có thể phóng mắt nhìn ra thành phố lạ lùng. Mùa đông. Mặt trời trắng lạnh bất động. Dải sông xa chìm trong làn sương tím nhạt, bảng lảng bất tận. Vô số vòm cây như các khinh khí cầu xanh thẫm, trôi bồng bềnh vào thành phố. Các con đường bé nhỏ hầu như im lìm. Thảng hoắc, có tiếng còi xe vẳng đến, tiếng một đám trẻ tranh cãi, tiếng tập nhạc vấp váp trên cây piano lặp đi lặp lại…Dấu hiệu cuộc sống xuyên qua sự tĩnh mịch. Ừ, có gì chăng nữa cũng phải cố gắng. Phía sau lớp vỏ buồn bã, vẫn có bao nhiêu nỗ lực, bao nhiêu hứa hẹn cho ngày nào tươi vui sáng sủa sắp đến. Chẳng nên vì một tình cảm chết đi mà đánh mất hy vọng, oán trách, ngờ vực cuộc sống này. Tôi xoa nhẹ đôi mắt mỏi mệt. Cái sẹo nâu nhạt cổ tay đập vào mắt tôi. Ồ, cái cô gái lạ lùng tôi còn măc nợ! Tôi đã đánh mất mẩu giấy địa chỉ nơi đâu?

4.

Trực giác mách bảo tôi ra trạm chờ xe bus. Xác suất một trên một triệu. Nhưng tôi muốn nhìn thấy mái tóc kiểu ngưởi da đỏ ấy khủng khiếp. Muốn thật sự. Tôi chụp cấi mũ vàng kỳ dị lên đầu. Áo khoác dày cộm cổ lỗ cọ vào sườn theo nhịp chân đi hối hả. Poster quả táo to tướng đỏ rực phía trước. “Sẽ là một băng ghế trống rỗng” – Tôi nhắm mắt, bước, lẩm bẩm. Mở mắt ra. Ngạt thở. Cô gái ngồi đó, như vẫn luôn ngồi đó. Và khi tôi muốn bước đến gần hơn, cô ngẩng lên, mỉm cười, giọng trầm dịu dàng:”Chào! Tay anh hết đau chưa?”

Kể từ đó, hàng tuần tôi cùng Ngạn Nhiên đón xe bus đến bệnh viện. Ngồi cạnh một người có mái tóc tuyệt diệu, ngón tay sáng bóng và hơi thở thơm mát thật thú vị. Thú vị hơn khi nghe cô nói chuyện. Trả lời chính xác những gì bạn muốn biết. Khôi hài. Không khoe khoang. Cô đang học năm thứ hai khoa Đông Phương học. Biết hai ngoại ngữ. Đọc báo từ trang cuối trước. Không xem phim nhưng biết tất cả những bản nhạc phim…Ở cổng bệnh viện, cô cười, đôi mắt rộng vẫn giấu sau đôi kính phi công: “Chờ tôi nửa tiếng, nhé!” Tôi ngồi im, sưởi nắng trên bãi cỏ yên tĩnh giữa các khối nhà liền kết quét vôi vàng. Đúng nửa giờ sau, cô gái hiện ra, vẻ mặt tươi tỉnh. Một hôm, tôi quyết định đổi cách xưng hô:
- Em bị bệch gì mà phải đi khám định kỳ?
- Xoàng thôi! – Lời đáp nhẹ tênh – Hôm nay bác sĩ bảo tiến triển tốt. Anh có muốn lanh quanh đâu đó? Ở các phố trung tâm Hà Nội, rất tuyệt nếu mê thích đi bộ.

Mỗi phố nhỏ một màu sắc, một mùi vị riêng biệt. Các tên đường giản dị huyền hoặc. Nếu quay trở lại đây lần nữa, nhắm mắt tôi vẫn có thể gọi đúng từng tên. Nghe tôi nói, Ngạn Nhiên lặng đi. Tôi đánh bạo đề nghị cô choàng tay tôi. Thế mà cô đồng ý, như đây là hành động giản dị nhất đời. Tin tôi đi, sẽ không bao giờ bạn tìm thấy một cô gái thông minh như thế nữa đâu. Cả hai chúng tôi lạc sang dãy phố màu đỏ. Phố đồ chơi. Tôi sững sờ. Các vì sao ba ngôi. Mũ đỏ chỏm trắng. Rừng thông xanh tươi hay lấp lánh trang kim. Những quả châu lôi kéo mắt nhìn. Đường phố mùa đông ấm bừng lên. Noel đã về bao giờ, sao tôi không nhớ? Một ý nghĩ lạ lùng loé sáng trong đầu, tôi nắm nhẹ bàn tay Ngạn Nhiên…”Chúng ta đi mua quà Giáng sinh, nhé!”. “Để làm gì?” – Giọng nói rất trầm. Tôi siết chặt tay cô: “Để tặng nhau! Hai ngày nữa Noel rồi…”
Rời khu phố cổ, chúng tôi lại lên xe bus. Đại lộ thênh thang. Những cửa hàng lắp kính sang trọng. Hàng hoá nhiều vô kể. Bỗng dưng, tôi muốn mua cho cô gái món quà thật tuyệt. Cái gì cũng được. Đắt mấy cũng được. Miễn cô cười vui. Khi tôi xăm xăm đẩy một cửa kính, Ngạn Nhiên níu tôi lại: “Chẳng cần phí phạm thế đâu. Có cách mua sắm này hay hơn. Giống hai nhân vật nghèo em từng đọc trong sách!”. Chúng tôi đi dọc các cửa hàng, tôi chỉ một áo khoác dày dặn, khăn choàng ca-rô thanh nhã, đôi bottes da mềm: “Của em hết đấy!” Và cô chọn cho tôi đôi giày thể thao đẹp lạ lùng, cái áo jean nhiều túi có nắp đắp vải vàng. Tôi nhíu mày “Anh chẳng ưa màu vàng!” “Nhưng em thích chiếc mũ vàng anh đội vô cùng!” – Lời nói vang lên rất giản dị với tất cả sức mạnh chân thật của ý nghĩ. Tôi choáng váng. Chưa bao giờ tôi choáng váng đến thế. Mùa của yêu thương, của an ủi tốt lành đã đến. Đến theo một câu nói tình cờ ứa ra từ tim, thế thôi. Tôi quay về thành phố với đồ án và luận văn hoàn tất. Giảng viên hướng dẫn hài lòng nỗ lực của tôi. Buổi bảo vệ đồ án tốt nghiệp diễn ra vào cuối tháng sáu. Tức là hai tháng sau khi Ngạn Nhiên mất, vì ung thư. Tôi đã trải qua giai đoạn thực sự khó khăn. Mỗi khi nhớ đến mái tóc tuyệt vời ấy thưa đi dưới cái mũ vàng tôi tặng cho cô, mỗi khi nhớ đến đôi mắt lấp lánh yêu đời cuối cùng cô đã cho tôi soi vào sau đôi kính phi công, tim tôi thắt đau. Nhưng đàn ông chỉ được khóc khi hy vọng và hạnh phúc. Ngạn Nhiên từng nói thế nên trong cuộc sống này, anh sẽ luôn mỉm cuời, như khi chúng ta siết tay nhau trong mùa Giáng sinh, bước bên nhau trên đại lộ kỳ diệu.

Tác giả: Lâm Hân

Như thế, em yêu anh

1.

Phải kết thúc. Như một mệnh lệnh từ trong sâu thẳm của Dung. Một tình yêu hơn 2 năm sẽ phải kết thúc. Đã có quá nhiều bất ổn. Mơ hồ, thực tế có. Có những cái thực sự đến sờ nắn được và có cả những sự thực bất an mơ hồ về một tương lai dài và mệt mỏi hơn bất cứ tiếng thở dài nào. Dung phải kết thúc trước khi chút tình yêu sót còn này cạn kiệt. Dung sợ lắm đến một ngày hai đứa sẽ hết sạch tình cảm dành cho nhau. Phải kết thúc trước khi tình yêu ấy biến mất như chưa từng có trên đời. Để còn được nhớ về nhau như một thời đẹp đẽ.

2.

Việt là mối tình đầu của Dung. Hai đứa bắt đầu yêu nhau ngay sau khi Dung kết thúc lớp 12. Tình yêu sinh viên. Lãng mạn và hay tự lừa mị mình. Nếu hỏi dung: “Những điểm gì ở Việt khiến Dung yêu nhất?”. Câu trả lời có thể khiến mọi người đồng tình vô cùng. Như: Việt thật lòng yêu Dung nhất, Việt luôn quan tâm và là chỗ dựa tinh thần tốt nhất của Dung, Việt tốt với Dung… Đại loại là những lý do phổ thông nhất cho một tình yêu hình thành và phát triển. Nhưng thực sự thì sao. Vì yêu và tự lừa mị mình. Cảm giác có không? Có! Nhưng cảm giác đó đâu phải chỉ có với mình Việt? Những cơn “say nắng” cũng mang cảm giác đó. Một cậu bạn ở lớp Đại Học hay rủ Dung đi cà phê, một anh học cùng lớp học nhảy, hay đơn giản là một anh chàng Dung cũng chẳng biết tên, Dung gặp trong một quán Karaoke hôm Dung đi hát với Hương Anh. Cảm giác đấy! Với Việt, cảm giác đó cộng với thói quen và sự mặc định đó là bạn trai của mình sinh ra kết quả là những nụ hôn, trách nhiệm và cả những gì hai người yêu nhau vẫn hay làm cho nhau. Nỗi nhớ? Có! Nhớ như là vì có một thói quen đúng giờ đó, lúc đó, ở đó lẽ ra phải có nhưng vì một lý do mà không xảy ra. Và nhớ! Chuối hơn là nó sẵn sàng biến mất nếu như khi đó, một sự kiện khác, mạnh hơn thế chỗ vào. Việt tốt, Việt luôn quan tâm tới Dung? Điều đó không sai. Cũng như Dung. Khi Việt ốm, Dung sẵn sàng bỏ những cuộc đi chơi với bạn bè để ngồi bên Việt, lo lắng cho Việt. Cũng như Việt, Dung đi hỏi khắp nơi thuốc trị bệnh đau đại tràng cho Việt. Cũng như Việt, Dung không lúc nào yên tâm nếu Việt về muộn hoặc quên gọi điện cho Dung khi đã về đến nhà. Nhưng như thế đã đủ chưa? Như thế đã là sự quan tâm đặc biệt chưa?

Chị Hương Anh đi Hải Phòng, Dung muốn gây sự bất ngờ cho chị ấy, Dung đã một mình nhảy xe bus về tận Hải Phòng để gặp chị ấy. Khi Đức, cậu bạn cùng lớp học nhảy, gặp chuyện buồn, Dung cũng có thể ngồi hàng giờ để an ủi. Vậy cái gì làm nên sự khác biệt giữa Việt với những người bạn thân của Dung? Câu trả lời là những nụ hôn. Chấm hêt. Mà những nụ hôn cũng đâu phải là một cái gì đó đủ để chứng minh. Không! Dung không thể phủ nhận rằng đôi lúc, nụ hôn như một thói quen, như một quy trình. Cái kiểu diễn văn hội nghị phải có lời kính thưa và phải có lời chúc sức khoẻ vậy. Rồi đôi khi, trong những lời diễn văn đó, một vài chỗ sáo rỗng kiểu “cùng với sự nỗ lực không ngừng mệt mỏi của toàn cơ quan, kết quả công việc đã tăng mạnh trong thời gian qua…”. Đó là khi nụ hôn thay chỗ cho sự không biết nói gì nữa. Tệ hại thay, nhiều lúc nụ hôn lại thành cái món khó nuốt, nhăn mặt trong ý nghĩ để hoàn thành nụ hôn mà ngoài mặt vẫn phải tỏ ra thích thú. Thiếu điều hôn xong phải chiêu một ngụm nước để trôi nốt phần váng vất của nó còn sót lại vậy. Thế cuối cùng là sao? Là một tình yêu cực kỳ công đoạn, công thức và máy móc. Phải kết thúc. Chắc chắn phải kết thúc như một sự giải thoát.

3.

“Anh đã làm điều gì sai”. Việt sẽ hỏi. Dung sẽ phải trả lời. Nhưng trả lời thế nào? Việt đã làm điều gì sai? Không! Chẳng có gì sai cả. Không lẽ nói Việt rằng thân thể đã lớn nhưng cái áo không lớn theo để bao bọc? Hay lại nói với Việt rằng tình yêu này đang dần chết vì những thói quen máy móc? Cũng đươc thôi nhưng sao nghe mà chua chát thế? Không chua chát sao được khi mà hai đứa đã từng được bình chọn là cặp tình nhân lý tưởng nhất trường Đại Học. Dung- một MC nổi tiếng của trường, một bí thư đoàn và là niềm hy vọng của rất nhiều gã con trai trong trường. Thậm chí, bạn của thằng Nam em trai Dung đang học lớp 10 lên nhà chơi thấy Dung từ đó mê mệt. Thằng bé làm đủ mọi cách để nói “Chị ơi em yêu chị”. Nó bỏ học chỉ để lên ngồi quán nước trước cổng trường của Dung chờ nhìn Dung tan học đi qua. Nó hẹn Việt để nói chuyện phải quấy và muốn Việt nhường Dung lại cho nó đổi lại bằng 1 con xe @ nó đang đi cùng với hơn 50.000 USD nó cạy tủ bố mẹ có được. Còn Việt cũng đâu phải thường. Mẹ làm ở Bộ rất lớn. Nhà biệt thự ngay trên phố chính. Nhưng đáng nể nhất là một cầu thủ bóng rổ nổi tiếng của trường. Đẹp trai, hát hay, đàn giỏi, lại danh tiếng vì những giai thoại khác ở trường về không chỉ học hành mà còn cả ở các hoạt động ngoại khoá. Chủ tịch hội sinh viên trường, tác giả của rất nhiều bài hùng biện cá tính và thuyết phục. Cả hai là những ngôi sao lớn của trường. Đặc biệt hơn là khi đến với nhau không phải khi đã thành sao. Có nghĩa là một tình yêu thuần khiết nhất. Yêu vì thấy được yêu và muốn yêu nhau.

Thời gian đầu thực sự ra cũng thật đẹp. Việt tới với Dung như việc người ta ráp cầu thang nối tầng 2 với tầng 1 vậy. Có nghĩa là đến một cách tự nhiên. Cả hai không ai nói nhưng chắc chắn đối phương thuộc về mình. Sau kỳ thi đại học, Việt hẹn Dung đi chơi và tự nhiên như thể nói lời yêu từ lâu lắm rồi vậy. Dung vòng tay ôm eo Việt khi ngồi sau xe. Hôm đó hai đứa quyết định đi hết 126 km vòng quanh Hà Nội. Đến tận 5h sáng mới về. Nói đủ thứ chuyện. Xong. Từ đó yêu nhau. Nụ hôn sau đó hai ngày trong một quán cà phê nhỏ. Vào Đại Học, cả hai đều mặc nhiên đón nhận những thành quả. Việt lên làm chủ tịch hội sinh viên trường. Dung làm Bí thư chi đoàn. Tất cả chỉ trong vòng 2 năm. Cả hai đón nhận điều đó như không thể khác đi được. Tựa như trên thế gian này không còn ai đủ để thay thế đối phương của mình nữa vậy. Quá hoàn hảo. Vậy thì sai ở đâu? Có trời mới biết sai ở đâu.

4.

Dung đến nơi hẹn sớm hơn 30 phút. Chị Hương Anh lúc đèo Dung đến đã lén thở dài. Thực lòng, Dung biết chị ấy rất quý Việt và quan trọng hơn “Chị sợ rồi sau này sẽ không ai bằng Việt và cũng không ai xứng đáng với em hơn Việt đâu, Dung”. Chính cái lẽ đó mà tình yêu đã tồn tại suốt 2 năm trời. Dung chỉ mỉm cười: “Biết đâu ngai tại quán cà phê này, ngay sau khi tụi em nói chia tay, em sẽ gặp một người của em?”. Một người của Dung. Người ấy sẽ thế nào nhỉ? Cũng chẳng biết nữa. Nhưng Dung cần nhiều người hơn một người như Việt. Cái say mê và thấy không thể dùng lại được. Phải chăng đó chính là tình yêu? Ngồi lại một mình, Dung vô thức lập một kịch bản để nói chuyện với Việt. Cứ đặt câu hỏi và tự tìm lời đáp.
- Anh đã làm điều gì sai?
- Không! Anh chẳng sai điều gì cả. Chỉ là em cảm thấy không thể tiếp tục. Em cảm thấy ngạt thở với tình yêu của mình. Em muốn được giải thoát.
- Không lẽ anh tệ đến thế sao?
- Đừng như vậy mà! Anh không tệ. Mà là em đã đòi hỏi nhiều hơn thôi.
- Anh sẽ phải làm gì để cứu vãn tình yêu của mình?
- Để mặc em với suy nghĩ lẩn thẩn của mình.
- Em đã hết yêu anh?
Dung đã hết yêu Việt chưa? Dung tự hỏi mình xem và câu trả lời lại là những giọt nước mắt tự nhiên cứ ứa ra. Hết chưa? Chưa hết! Nhưng tại sao lại để mọi chuyện đến nông nỗi này? Việt sẽ hỏi:
- Có người thứ 3 chăng?
- Không! Chẳng có người thứ ba nào cả. Những cơn say nắng không phải là người thứ 3.
- Vậy thì vì sao?
Vậy thì vì sao? Vì sao vậy? Việt đã không nỗ lực níu kéo tình yêu? Hay là Dung? Hình như là cả hai. Hình như là những thành tích hoạt động xã hội cuốn Dung và Việt đi. Hình như là sự tự do cho nhau khiến hai người biến hò hẹn thành lịch công tác. Đều đặn và bắt buộc. Hình như cả những cơn say nắng đi cùng với sự so sánh. Hình như cả sự tự lừa mị mình, thoả hiệp khi gặp vấn đề. Hình như ai cũng chỉ biết yêu bản thân mình hơn vậy. Hình như lâu lắm rồi Dung với Việt chưa có lúc nào một có một thực sự dành cho nhau vậy. Hình như… Hình như…
- Em ngồi chờ anh có lâu không?
Việt xuất hiện với một cuốn sổ trên tay và một mẫu câu lạ. Không giống Việt của mọi ngày với câu quen thuộc: “Hôm nay mệt quá! Quá nhiều công việc cần phải giải quyết”. Dung bị lúng túng. Việt đặt cuốn sổ xuống bàn và tiếp:
- Cái áo mới đẹp quá!
Hôm nay, Dung mặc một cái áo mới. Nhưng cả triệu lần Dung mặc áo mới, cắt tóc mới hay thậm chí cái to đùng như một chiếc ba lô rằn ri mới toe thì Việt cũng chẳng hỏi huống chi là khen. Phát thứ hai bất ngờ. Dung lúng túng hơn nữa. Khuôn mặt cô đỏ ửng lên. Lí nhí:
- Vâng! Em thấy nó giảm giá…
Việt nheo mắt:
- Em bắt đầu thích màu nâu rồi sao? Lúc trước em đâu có thích màu đó?
Dung bị sốc phát thứ 3. Đúng! Dung chưa bao giờ thích màu nâu cả vì nó làm da của Dung tối đi. Nhưng chiếc áo này thì Dung bị hút vì nó lạ quá. Nó có rất nhiều túi. Như thể nhà thiết kế bị ám ảnh với những cái túi vậy.
- Bởi vì nó có nhiều túi? Chà anh đoán đúng không nào?
Phát thứ tư. Dung bất giác thôt lên:
- Eo ơi, sao anh giỏi thế?
Bắt đầu đến Việt lúng túng. Việt ngúc ngoắc:
- Lâu lắm rồi anh mới nghe thấy em nói câu này.
Lâu lắm rồi, ừ, lâu lắm rồi. Ngày mới yêu nhau. Dung hay thốt lên như thế mỗi khi hai đứa ở bên nhau. Lâu lắm rồi. Dường như những gì Việt làm đều không phải là sự xuất sắc nữa. Vì Dung đã quá quen với những gì Việt làm. Và hơn cả thế, Dung biết rõ những điều đó đều trong tầm tay của Việt. Với người khác, có thể đó là việc khó nhưng với Việt, Dung tin tưởng tuyệt đối rẳng Việt đủ khả năng. Cả hai im lặng hồi lâu. Dung khuấy cốc cà phê cho Việt. Công việc mà đã lâu lắm rồi Dung không làm. Việt nhìn theo ngón tay út cong lên của Dung, ánh nhìn thật trìu mến. Cũng lâu lắm rồi Dung chưa gặp lại ánh nhìn đó. Trong lòng cô trào lên cảm xúc bồi hồi. Dữ dội. Một đợt sóng ngầm dữ dội trong cô. Việt nhận cốc cà phê từ tay Dung và nói. Rất khẽ:
- Anh biết thời gian qua thật khó khăn với tình yêu của chúng ta. Cả anh và em đều bị đẩy ra khỏi cuộc sống của nhau vì những sự quan tâm khác nữa.
Dung thở hắt ra. Đợt sóng ngầm trong cô vẫn dữ dội, gào thét. Việt kéo ghế lại gần hơn nữa vào phía Dung. Mùi của Việt sộc thẳng vào mũi Dung. Một luồng điện chạy dọc lưng của Dung. Hơn bao giờ hết, Dung khao khát được hôn Việt. Cô không ngừng lại được ý nghĩ sẽ hôn Việt. Và nụ hôn…
Sau một hồi lâu nữa, Việt mới nói:
- Là nụ hôn cuối? Nó thật tuyệt. Lâu lắm rồi…
Điệp khúc “Lâu lắm rồi…” lại lặp đi lặp lại trong từng hành động của hai người. Nó đẩy lùi kế hoạch “Phải kết thúc” của Dung. Như một tình yêu đã phủ đầy bụi bặm trong sâu khuất trái tim của hai người, lúc này, nó được lôi ra ngoài, được phủi bụi bằng những làn gió yêu thương. Dung nghẹn cổ họng vì cảm giác hạnh phúc đang dâng lên, căng tràn. Việt cười buồn:
- Không phải đợi đến khi em gọi điện hẹn anh ra anh mới biết. Anh đã nhận ra ngày này từ cách đây hai tháng khi mình quên gần hết những đặc điểm liên quan đến em. Sự quen thuộc quá mức đã khiến anh không thể nhớ nổi mắt em một mí hay hai mí, anh không còn nhớ nổi em có bao nhiêu kiểu cười, anh không còn nhớ nổi em nằm ngủ quay mặt về hướng nào. Như việc ta quen “search” số điện thoại trên phone book theo tên, anh quen bấm phím số 1 để gọi điện cho em. Và ta quên mất cả số điện thoại của nhau. Anh đã lúng túng vô cùng khi phải cố nhớ số điện thoại của em. Hai tháng qua, anh đã nhớ lại và ghi chép tất cả vào một cuốn sổ những thói quen cũng như cả những cảm giác của anh khi gặp em làm những hành động đó. Và hơn cả thế, anh cũng đã tìm mọi cách để nhớ lại hết tất cả những sự kiện trong suốt hai năm của chúng ta. Anh ghi lại hết trong cuốn sổ này. Cả ngày giờ và địa điểm….
Việt đẩy quyển sổ sang bên Dung. Anh đứng dậy:
- Cũng có thể nó giống như một bản tổng kết vậy. Nhưng anh thấy điều đó thật có ý nghĩa. Khi chúng ta yêu thương một ai đấy, hãy ghi nhớ tất cả như một cách để đối phương nhận ra rằng họ rất có giá trị trong ta.
Và Việt vuốt má Dung thật nhẹ. Anh đi. Dung lặng lẽ nhìn theo bóng Việt. Cho đến khi cái bóng ấy nhoè đi rồi mất hẳn. Cầm quyển sổ trên tay, Dung thấy nước mắt mình bắt đầu nhỏ xuống từng trang viết của Việt.

How do i live…
“…How do i live without you
I want to know
How do i breath without you
if you ever go
How do i ever, ever suvive
How do i, How do i, Oh How do I live
If you ever leave
Baby you should take away everything
Baby ’cause you know
That you’re everything good in my life
And tell me now…”
Bản nhạc ” How do I live” được Dung gửi vào máy điện thoại của Việt qua trương chình quà tặng âm nhạc. Việt nghe và nhận ra mùi hoa lys thơm nồng trong căn phòng của mình. Dung đang đứng bên bình hoa lys…

Tác giả: Hoàng Anh Tú

Thư ngăn bàn

Tặng Thảo, Phương và những đứa có liên quan đến phi vụ này

Tiết 5. Thảo chống một tay lên trán và… đăm chiêu đọc sách (!) như phần lớn bàn dân thiên hạ trong lớp. Cái ly cà phê”…cao thủ Trung Nguyên” mà nó thửa lúc sáng để chống chọi với cái xe đạp suốt 6 cây số đến trường không tai nạn giờ đang làm nó tỉnh táo một cách không cần thiết. Không thể buôn dưa lê với ai, không thể giải quyết đống thực phẩm tàng trữ ở ngăn bàn, không thể “Let’s the music heal the… sleep!) “, tất cả vì những “lá chắn sống” trước mặt đều đã gục hết. Thảo nhận ra phải dập tắt tình trạng “nhàn cư vi bất thiện” này bằng cách cho bộ óc ranh mãnh hoạt động. Nó vơ lấy thước kẻ xoẹt một tờ giấy. Hý hoáy viết, cắm cúi viết, miệt mài viết. Để 15 phút sau có thể tự hào đưa tờ giấy cho con bạn bên cạnh. Phương gật gù cằm và thô lố mắt trước thành quả lao động đáng nể của đứa đang từ từ gục xuống ngủ bù:

“Để mở đầu bức tình thư này, mình sẽ phải kể cái này trước. Cách đây ba hôm, mình đã… đi bói. Thầy đã phán rằng: “Ba hôm nữa sẽ là ngày tình duyên của con nở rộ! Con sẽ tìm được chàng hoàng tử của đời con”. Mình hỏi: “Dạ, thế con phải làm thế nào để gặp được chàng ạ?” Thầy rung đùi phán tiếp: “Chàng của con chẳng ở đâu xa mà ở chính… chỗ con ngồi”

Hm…hm…mình ngồi suy nghĩ một hồi thì quyết định làm theo lời thầy: tức là viết một lá thư rồi cho vào ngăn bàn. Lạy tất cả những vị nào ở trên trời, mong rằng bạn hãy là một may ô quần đùi, còn nếu “chẳng may” bạn đã lỡ là áo hai dây chích hiệu, thì mong bạn chuyển lá thư này cho gã nào đó…đẹp zai nhất lớp. Ký tên: Phan Trần Linh Thảo. Mở ngoặc: bốn chữ này đã được sắp xếp đúng chỗ, cấm thay đổi. Chân thành cảm ơn quý khách đã lắng nghe… Tít….tít…”

***
Và đúng là có lắm bất ngờ không ai lường trước được! Ví dụ như:

“Chào cô em yêu quý hơi điêu một tí!
Không hiểu khi viết bức thư trước cô em đang quá buồn ngủ mà quên mất, cái biển lớp vinh dự được đứng cạnh biển lớp em là số 12, chứ không phải 11 như bọn em, nhóc ạ! Khi em nhắc tới hai từ “đi bói”. anh đã hiểu ngay là “Ôi trời! Cái duyên cái số nó quàng lấy nhau”. Bởi vì một vài lý do ngoại cảnh và nội quan nên anh đã quyết định phải tỉm hiểu về loài động vật hoang dã và kì dị mang tên: Con gái! may thay, vào lúc cần thiết này thì con trâu, nhầm, bồ câu bé bỏng của anh xuất hiện. Vậy nếu không quá muộn màng, anh xin được hỏi: Bao giờ thì cưới đây? Ký tên: chậu quần áo phải giặt to thế hả em? (!)”

Cả hai đứa lăn đùng ra ghế, nhưng trước khi một trong hai đứa… giãy chết thì đứa còn lại đã bật dậy:
Đã là một đứa con gái A1 thì chỉ được quyền kiêu và vênh, không thể nào chập nhận thua cuộc trước bất cứ kẻ nào! Và cái Phương giữ cái tay còn run cầm cập vì choáng của Thảo để con bạn có thể bình tâm mà soạn một cái reply ra hồn:

“Cái máy giúp việc razinăng của em!
Em đã thật hạnh phúc (như vừa uống bò húc được một lúc) khi nhận thư trả lời kiểu Úc của anh. Thực ra thì em cũng đã có người để í í ì i. Nhưng anh nói rõ tuổi vàng cái nhẫn anh sắp tặng em là 23 hay 24 cara, cũng như tiệc cưới ở Melia sẽ là mấy trăm mâm, tất nhiên đừng quên trả lời em tuần trăng mật của chúng mình ở nước nào, thì em sẽ vui lòng ỉ i í ì theo anh ngay. Ký tên: Em phải lau tới 5 tầng nhà thật hả anh? !)”

Ặc, ặc! Không đến nỗi tồi…nhưng là quá tầm thường trước một tờ giấy tuy nham nhở rõ rãng được xé từ vở, nhưng vẫn như toả hào quang nhờ những hàng bút ngọc:

“Chậu nước và giẻ lau yêu dấu!
Anh đã sung sướng đến nỗi thằng bạn anh nhận ra và trầm trồ ” thần kinh dẫm phải đinh!”, khi được toét mắt dịch những dòng chữ Việt Nam pha Ả Rập trộn Thái Lan hoà Trung Quốc của lá thư em gửi. Và nếu không vì lễ cưới tương lai gần của chúng mình thì anh đã kiêu hãnh mà kiện em ra toà vì tội phá huỷ chữ Việt cũng như gián tiếp hỗ trợ cho một tổ chức buôn kính cận và tiếp tay với một bệnh viện chuyên xử lý những ca đau mắt.

Anh đã xem xét qua những điều kiện của em và anh tự thấy mình có thể đáp ứng được những nhu cầu nhỏ như con voi ấy, nhất là mức lương ổn định 2000đ/ngày (tiền mẹ cho anh ăn xôi mỗi ngày!). Nhẫn của em sẽ được làm bằng một loại cỏ tốt và đính dòng chữ 24 cara. Anh có một ông anh họ con bà dì của bạn thằng hàng xóm, đang làm quét dọn ở Melia, và anh ấy hứa nếu có bữa tiệc cưới nào khoảng vài trăm mâm thì gọi chúng mình tới dự, tuy có thể sẽ phải ăn trong bếp và rửa bát đĩa cho mười mâm. Còn về tuần trăng mật thì em hoàn toàn có thể lựa chọn một vài nơi để đi: Thái (Nguyên), Lào (Cai) hoặc nếu thích thì hẳn Nhật (Tân) hay Mỹ (Tho) cũng không vấn đề! Em còn gì phải phàn nàn không nhỉ? Ký tên: sao bài toán của con khó thế em?!”

Ngay lập tức Thảo – Phương vừa cố ổn định lại những nơron thần kinh đang chạy nhảy loạn xạ, vừa gầm gừ, bắt tay vào viết tiếp…

“Chào ông bố khó tính của một vài đứa con sẽ gọi em bằng mẹ!
Em thật xúc động với tinh hào phóng được thể hiện qua việc mua rơm tết nhẫn cho em, dù biết nó quá phí phạm! Ôi, anh thật xứng đáng là người bạn đời 50 năm vẫn chạy tốt của em. Và nếu anh đồng ý thì em hi vọng sẽ nhận được nhẫn đính hôn vào ngày 32/7 tới để có thể vững tâm chờ đến ngày cưới của chúng mình vào ngày 1/4 năm sau! Anh thích ăn món nào nhất nhỉ, để em còn biết mà nhờ bố mẹ dạy!”Ký tên: Thôi chết, cơm khê!”

***

Cái thư khứ hồi lại làm hai đứa phải tự hỏi câu đã bao lần bật lên trong óc: “Có thật cái gã Toán – Tin ấy chưa từng học qua chuyên Văn không?”

“Con châu chấu yêu dấu hơi xấu của anh!
Trước hết, anh xin trả lời ngay: anh thích ăn giá vì mẹ anh bảo: ăn giá cho nó có giá! Xin kèm theo luôn là anh ghét ăn lưỡi vì người ta nói: ăn gì bổ nấy, mà lưỡi anh thì đã đủ dài (và đủ dẻo) rồi. Về ngày cưới thì anh không phản đối nhưng ngày đính hôn thì liệu em có thể chuyển sang 23/11 được không? Anh vốn thích ngày thành lập Hội chữ thập đỏ hơn là ngày vô vọng. Ký tên: Tiền điện thoại tháng này cao khiếp…!!!”

***

Đã một tháng kể từ ngày… đi bói. Thảo và Phương quyết định lên ca sáng để ngó qua bản mặt của kẻ “có những áng văn như hàng vạn binh mã” đang đánh chiếm trái tim… cả hai! 12A1 đây rồi. Cả bốn con mắt cùng chăm chú, hai cái mũi cũng nín thở, cùng hai cái tai vểnh lên, tất cả hướng về phía bàn Thảo – Phương vẫn ngồi và hai đứa đều tự đưa tay bịt miệng lẫn nhau để khỏi kêu lên trước một khuôn mặt quá đỗi đẹp trai. Hai đứa vừa chạy vừa thét lên mãn nguyện, vang động cả hành lang đầy giấy gói kẹo và những mẩu thư gấp ba gấp tư…

***

Hết tiết. Chuông kêu. Thầy xách cặp. Học sinh đuổi nhau loạn xạ. Quỳnh Như vừa đưa tay che miệng ngáp vừa bước vào chỗ, hét ầm lên…
- Ai cho ông ngồi đây, té!!!
“Anh chàng đẹp trai” ngồi dịch sang bên cạnh, càu nhàu:
- Thì tại bà vào muộn còn kêu ai. Xì, đồ khó tính chóng già!
Quỳnh Như lè lưỡi, ngồi phịch vào chỗ, ném cặp sang một bên, thò tay vào ngăn bàn, lục lục, lôi ra cái gì đó, như là một cái… thư… (!!!)

Tác giả: Minh Nhật – Truyện ngắn được chép từ báo Hoa Học Trò

Và tình yêu bắt đầu như thế…

- Hắn tình cờ quen cô bé trên mạng, cô bé đang thất tình. Hắn chưa gặp cô bé, nhưng qua những bài viết, qua webcam hắn thấy cô bé có sức hút lạ kỳ.

Một cô bé tí xíu, thật đáng yêu. Hắn đang thích cô bé, nhưng hắn sợ, hắn đã quá mệt mỏi với những tình cảm trai gái, hắn chỉ thích chọc ghẹo thôi, như một thú vui…

Hắn luôn là một người vui tính trên mạng, luôn cười kể cả khi buồn nhất, hắn đem cho những người bạn ảo của hắn niềm vui. Trái ngược hoàn toàn với bản chất đời thực của hắn với vẻ bất cần đời, lếch thếch, luộm thuộm.

Hắn là kẻ rất keo kiệt trong lời nói, làm như nói ra một câu là hắn sút đi vài kg. Hắn cũng chẳng phải đứa thân thiện, suốt ngày lầm lì, ít quan hệ. Nhưng hắn cũng có điểm đáng yêu lắm – biết chơi guitar- hắn yêu guitar còn hơn bất cứ thứ gì. Suốt ngày đắm chìm trong âm thanh guitar mộc mạc đầy quyến rũ, với hắn guitar là người tình chung thuỷ.

Nhưng bây giờ hắn đang sợ phụ bạc với người tình guitar của hắn, hắn đang yêu một người, một người bằng xương bằng thịt, người này thật đáng yêu, và đầy quyến rũ như người tình guitar của hắn. Hắn thu tình khúc tặng cho cô bé. Hắn sáng tác tình ca về cô bé, nhưng hắn không tặng vì hắn biết nó dở ẹc…

Trên mạng hắn lại vui vẻ, hay nói, hay cười. Cuộc sống của hắn dường như hai mặt, nhưng dạo này bên ngoài hắn cũng hay cười hay nói lắm, cuộc sống ảo đang làm thay đổi cuộc sống thực.

Hôm nay cô bé khóc, khóc vì chuyện tình buồn của cô bé, hắn cũng buồn, chẳng vui. Nhưng hắn là người cười trong mọi hoàn cảnh mà. Hắn lại chọc:

- Em buồn anh cũng chẳng vui được.

- Tại sao?

- Tại vì anh đang tấn công em, thế mà em ỉu xìu thế này, chẳng phòng thủ gì cả. Anh tấn công thắng rồi em lại đổ thừa tại em không phòng thủ.

Hắn lại nhe răng cười, hắn vui vì nghĩ chắc cô bé vui…

Hắn về nhà ôm guitar hát bài hắn sáng tác tặng cô bé, vẫn cái giọng è è vịt đực, hơi sến, nhưng thấy vui:

“….Này người anh thầm yêu ơi
Hãy cho anh mang đi bao ưu phiền.
Này người anh thầm yêu ơi,
Hãy cho anh lau đi bao lệ sầu.
Này người anh thầm yêu ơi,
Hãy cho anh được có em trong vòng tay
…yêu thương…
…của anh”.

Và tình yêu bắt đầu như thế…

Sưu tầm

Proudly powered by WordPress
Theme: Esquire by Matthew Buchanan.