Đêm

By Thursday, January 24, 2008 0 Permalink

Mưa đêm ra rích
ướt những con đường
Phố lạnh quạnh hiu
vắng tiếng chân người
Lắng nghe tiếng đêm
thở dài não nuột
trong bóng tối
trong hư vô
trong lòng
đen đặc

Có nỗi buồn dâng lên
vô cớ chẳng lý do
Dòng nước mắt tràn ra
bỏng rát… mơn man
Nhắm mắt lại để thấy tuổi thơ
để thấy ông mặt trời
rực đỏ
để thấy tim mình nhói lên nỗi nhớ
xa xôi.

PL 25.12.08

No Comments Yet.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *