Mỗi bà mẹ là một miền kỳ lạ

Mẹ tôi luôn cho rằng mình đúng. Cũng phải chấp nhận thôi, như một định lý vậy. Mẹ tôi luôn cho rằng tôi sai. Ừ! Coi như tôi lùi thêm một phân nữa (dù không hề muốn giơ cờ trắng). Mẹ thật sự là một con mọt sách… nhất là các loại sách cẩm nang, mẹo vặt… Với một lượng kiến thức khổng lồ được thu nạp hàng ngày, mẹ cần một vật thử nghiệm nhanh gọn tiện lợi, cho kết quả nhanh nhất – là chính tôi.

Đầu tiên mẹ bảo, răng con hơi xỉn, đánh răng sau mỗi bữa ăn là sạch nhất. Như thế là ba lần một ngày, mỗi lần vị chi là đếm đủ 3 phút, nghĩa là 180 giây thì mới được dừng. Tôi hồ hởi thực hiện. Nhưng chỉ ít lâu sau, mẹ lại tuyên bố: đánh răng nhiều răng lão hoá rất nhanh. Và đồng nghĩa với việc mỗi lần tôi vác bàn chải ra đánh răng là một lần viễn cảnh ngày sinh nhật 18 tuổi răng rụng liểng xiểng không gặm nổi bánh gatô lại được mẹ tôi vẽ ra.

Rồi mẹ chuyển sang thí nghiệm mới. Gội đầu. Rằng tuần chỉ được gội hai lần, gội nhiều thì đời tôi hói đầu, còn đời F1 của tôi thì trọc. Vậy là 3-4 ngày tôi mới được gội đầu một lần. Không ít lần tôi vừa gội đầu vừa phải ngó nghiêng lén lút như đi ăn trộm gà, hoặc là sang nhà đứa bạn gội đầu một cách… chộp giật.

Rồi mẹ bảo nằm sấp mới tạo dáng đẹp. Thế mẹ bắt tôi nằm ngủ sấp, để sáng dậy thì cổ mỏi như dần. Vừa bắt đầu quen thì mẹ lại tìm được một tài liệu mới chứng minh nằm sấp có hại cho tim phổi, đè nén lồng ngực, họ khuyên là nên… nằm ngửa. Vậy là tôi lại nằm ngửa, nhưng mẹ cấm để tay lên ngực trái vì sợ tôi dễ bị ác mộng. Tôi thì thấy cả đêm ngủ phải chăm chăm theo tư thế của mẹ mà ngủ chập chờn thì còn ác mộng hơn. Kết cục sau một thời gian thử nghiệm qua lại, tôi quay lại tư thế nằm co quắp như con tôm quấn chăn như cũ. Tuy không tạo dáng đẹp, không có lợi cho tim phổi… nhưng ngủ một mạch không có ý kiến ý cò gì hết đến sáng bảnh mắt.

Vân vân là những cuộc thử nghiệm của mẹ, nhiều lúc làm tôi vừa tức vừa buồn cười. Nhưng trong lúc những cuộc thử nghiệm ấy diễn ra, thì tôi vẫn cứ “mù văn hoá” mấy tháng liền không hề xem phim. Tôi thích sướt mướt cùng phim Hàn, nhưng mẹ thì chỉ ca ngợi Trung Quốc. Rồi lúc tôi đòi xem phim Trung Quốc thì mẹ lại ca bài: xem phim Trung Quốc nhiều là không… yêu nước, là sính ngoại, chỉ có xem phim Việt Nam là nhất. Túm đi túm lại là “con lên nhà đi cho khuất mắt mẹ, học hành đi”, rồi mẹ lại bật phim Trung Quốc và say sưa mê mải xem, để tôi tức anh ách trên nhà mở truyện tranh xem cho bõ tức. Đến nỗi Trung tâm thương mại TPHCM cháy mà mãi với cập nhật được, mà là nghe qua buôn chuyện, để rồi cứ mắt chữ A mồm chữ O khi nghe lũ bạn kể.

Vậy mà sao tôi vẫn yêu mẹ? Có lẽ bởi dường như mẹ có một mối thần giao cách cảm với tôi. Chẳng hạn có lần tôi chỉ nói với mẹ: “Mẹ ơi, công cụ đi lại của mẹ con mình sắp tiêu rùi” thì ngay chiều hôm ấy, mẹ mua một cái… chổi mới. Có lẽ bởi nhưng buổi tối mẹ bỏ phim Trung Quốc để cặm cụi ngồi đan áo len cho tôi chỉ vì một lần dở hơi dở hám tôi ham vui mua một đống len to tướng về nhờ mẹ đan.

Có lẽ vì quyển nhật ký mẹ viết từ ngày tôi mới chào đời. “Bé Tí Toe la váng trời, da hơi đỏ, mũi lấm tấm, trán nhíu suy tư. Bố Tí Toe mớm miệng một thìa mật ong, Tí Toe mút chùn chụt, hứa hẹn một tâm hồn ăn uống có cỡ… ”
Vì cả cốc sữa nóng khi tôi học khuya, một vài lát chanh chấm muối ngậm khi tôi khọt khẹt ho… và vì nhiều chuyện lặt vặt khác.

Thực ra mỗi bà mẹ là một miền kỳ lạ. Đất đai có thể khô cằn, thiên nhiên khắc nghiệt, khí hậu thất thường, nhưng chúng ta vẫn yêu bằng một tình yêu không thể lý giải được chỉ bởi một bình minh trong lành và yên tĩnh. Bởi vì từ chính họ, chúng ta được sinh ra.

Sưu tầm từ: Báo Hoa Học Trò

No Comments Yet.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *