Thư gửi em ngày valentine lạnh…

By Thursday, February 14, 2008 0 , , Permalink

Hôm nay, một ngày valentine trong mùa đông lạnh giá, những đợt lạnh kéo dài bất thường. Hôm nay, khi anh một mình đi phi xe trên đường, hoa, chocolate và quà tặng cho ngày lễ tình yêu được bày bán khắp nơi. Tự nhiên anh thấy phố tấp nập kinh khủng, anh cứ ngỡ ngàng rằng hôm nay vẫn còn là tết cơ. Những cơn gió lạnh buốt của mùa đông không làm tình yêu của những đôi tình nhân bớt nóng. Họ ra đường, nắm tay nhau, mua hoa tặng nhau. Mua chocolate biểu tượng cho tình yêu để tặng lẫn nhau, trao cho nhau những lời yêu thương nhất. Những lời khen ngợi thật tuyệt vời nhất nên dành cho ai đã tạo ra ngày kỉ niệm đáng nhớ này để cho những đôi tình nhân có những phút giây hạnh phúc bên nhau. Anh thấy mình cứ đi, cứ đi xe vẫn chạy đầu nghĩ ngợi, mắt vẫn nhìn vô hồn về phía trước còn tim thì cảm thấy trống rỗng quá, hình như anh đã cảm thấy mình rất cô đơn trong giây phút ấy. Em ạ, trong cái không khí tấp nập của tình yêu ấy… anh chợt nhớ tới em.

Đã rất lâu rồi anh và em chưa gặp nhau, đã rất lâu rồi ta không nắm tay nhau đi trên con phố dài đầy gió của mùa đông, đã rất lâu rồi em không còn ngồi sau xe, tay đút vào túi áo khoác ôm chặt anh để hơi ấm của hai người làm bớt đi cái lạnh của mùa đông. Đã có những người đã ôm anh rất chặt nhưng đó không phải là em. Anh không cảm giác có em bên mình. Đã rất lâu rồi nụ hôn ngọt ngào của em không đọng trên môi anh mà nó chỉ hiện về trong những giấc mơ chớp nhoáng và đứt quãng. Đã rất lâu rồi biển mùa đông vắng bóng em, vắng bóng 2 người nắm tay nhau trên con đường có hàng cây gạo trơ trụi lá. Biển năm nay lạnh lắm, không biết vì thời tiết hay vì thiếu đi hơi ấm của em bên anh? Đã rất lâu rồi anh không được nghe em cười, nụ cười khúc khích mà có sức hút đến mê người. Đã rất lâu rồi anh không thấy anh mắt em sáng ngời bên ly kem lạnh tê tái, kem mùa đông. Có nhiều thứ đã rất lâu rồi… Em nhỉ!

Valentine năm nay anh nằm trong chăn nghe Phố mùa đông, anh nghe nhạc không lời réo rắt của Secret Gardent để mặc cho những đôi tình nhân đi lại như mắc cửu bên ngoài trời giá lạnh. Valentine năm nay anh cũng có chocolate nhưng anh không ăn đâu, em biết rồi mà anh không thích ăn chocolate. Người ta bảo chocolate có cả vị ngọt và đắng để tượng trưng cho hương vị của tình yêu nhưng anh chẳng thấy thế, anh thấy chocolate thật đắng. Có phải vì thiếu em? Valentine năm nay anh cũng mua hoa, một bó hoa thật to và thật đẹp nhưng không phải để tặng cho người anh yêu mà tặng cho một “bà già” sắp có em bé. Chồng “bà già” ở xa quá không về được nên nhờ anh mua tặng hộ. Tình yêu qua hàng nghìn cây số được đã gửi trao qua những bông hoa. Vanlentine năm nay anh mua truyện, cũng chẳng phải cho anh mà cho cô em gái, hôm qua là sinh nhật nó mà anh chưa tặng quà. Anh cũng còn mấy quyển truyện bạn bè tặng mà chưa đọc được, có lẽ valentine năm nay anh sẽ ngủ vùi trong đống truyện.

Sao nhỉ, đã hai mấy mùa đông đi qua rồi đấy và cũng là hai mấy mùa anh vắng bóng em. Có lẽ ở một nơi nào đó, trong ngày valentine giá lạnh này em cũng đang nghĩ về anh. Trong thành phố gần hai triệu người này, trong đất nước Việt Nam hơn tám mươi triệu người này, trong hành tinh trái đất hơn sau phẩy năm tỉ người này em…một nửa của anh đang ở đâu? Đường đời tấp nập quá, phố phường đông đúc quá, người người vội vàng quá. Có lẽ nào chúng ta đã vô tình đi lướt qua nhau…

Phạm Lâm

No Comments Yet.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *