Truyện ngắn: Gió – Đăng dành tặng Gà

By Saturday, November 12, 2011 1 , Permalink

“Hà Nội trong tôi là những sớm bình minh… Những tiếng rao trong veo tan vào sương trong từng con ngõ nhỏ…Cả những đêm khuya khi mùa trở gió… Tiếng rao vẫn ngập ngừng khắc khoải giữa lạnh băng…”

Bến xe bus Đinh Tiên Hoàng.
Bốn giờ chiều…
Cạnh bên tôi là một cô gái đứng dựa lưng vào tường, đeo kính cận, má phính và tóc xoăn.
– Bạn đợi xe bao nhiêu – Tôi hỏi
– Không
– Hà Nội hôm nay rất đẹp nhỉ?
– Ừ!
– Biết mùa này Hà Nội có hoa gì không?
– Không.
– Thế thì ấy không phải người Hà Nội…- Tôi tự nói một mình
– Hoa gì?
– Một loại hoa màu trắng…chỉ nở vào tháng ba, rất đẹp, nhưng không phải ai cũng biết ở đâu…Đi xem không?
– Có.
Tôi quen cô gái đó như thế! Tôi quên chưa hỏi tên và gọi nàng là Gió…

Tôi quen cô gái đó như thế! Tôi quên chưa hỏi tên và gọi nàng là Gió…

Hà Nội, quán café gác 2, 4 giờ 30 phút chiều, hai ngày sau…

– Thích café không? – Tôi nhắn tin
– Có!
– Lên chỗ hôm trước, tớ đợi…
– Ừ…
Và chiều hôm đó, tôi và Gió ngồi cạnh nhau, trong tiết trời mưa phùn dấm dẳng của tháng ba
– Gọi là Phố nhé.
– Ừ – Tôi cười.
– Hát được không?
– Có
– Hát đi, “Cô gái đến từ hôm qua” nhé!
Tôi hát. Trong sự ồn ã của phố xá dưới kia, trên ban công quán café gác 2, tôi hát. Gió ít nói, chỉ hay cười, má phính rung rung khi Gió cười. Gió chẳng xinh.
– Thích tớ không…? – Gió cười
– Hmm…có, một ít!
– Đừng có yêu đấy nhé!
– Tại sao…?
– Tớ chỉ đang đi tìm người yêu cho tớ ngày xưa thôi…
– Ngày xưa ? – Tôi thắc mắc…
– Ừ. Ngày xưa…
Tôi và Gió, những câu chuyện chẳng ra đầu cuối. Tôi đôi lần muốn hỏi Gió ở đâu? Gió là ai? Gió bảo:
– Đừng cố giữ và tìm Gió, Gió sẽ biến mất đấy!

Cứ thế, tôi và Gió ở bên cạnh nhau.
Những buổi chiều Hà Nội, gió mùa, hay mưa phùn. Tôi dắt Gió đi dọc theo phố ba hàng cây vào mê cung phố cổ, những ngõ ngách ngoằn ngoèo, rêu sờn mốc. Tôi chỉ cho Gió ngôi nhà cổ phố Hàng Bạc, ngõ Tạm Thương, ngõ Mã Mây, những cây bàng già nhất, những quán trà đá, café vỉa hè, ô mai Hàng Đường, kem Tràng Tiền, bánh trôi tàu rồi nộm bò khô, sữa chua và cả Hà Nội của tôi nữa.

Gió thích Hà Nội, Gió bắt tôi đi thật nhiều, chỉ cho Gió thật nhiều như thể vội vàng gom tất cả Hà Nội vào lòng vậy. Tôi không thắc mắc…Ừ! Phố của tôi đẹp thế cơ mà!

Một buổi chiều, may mắn chiếm được ban công café Đinh.

– Phố đừng yêu gió nhé! – Gió nhìn tôi, không cười
– Gió sắp đi đâu à? – Tôi ngoáy cốc bột sắn.
– Gió mà, phải đi khắp nơi chứ!
– Có về không?
– Không biết…
– Đừng quên Phố nhé! – Tôi nhìn vào mắt Gió, màu nâu…không chung thủy.
– Hứa!
– Phố hôn nhé…
– Đừng nuốt mất lưỡi người ta nhé!
Tôi cười. Một nụ hôn của cacao và bột sắn.

Hà Nội, mưa phùn…
– Hôm nay đi đâu nào – Tôi nháy mắt
– Không phố ạ… – Gió nói.
– Cảm ơn Phố đã gói ghém Hà Nội giúp cho Gió, đã cho Gió biết Hà Nội đẹp như thế… – Gió không nhìn tôi.
– Bao giờ Gió đi?
– Tối nay…
– Bao giờ về… – Tôi buột miệng. Dù không mong câu trả lời…
– Sẽ lại có một cơn gió mới mà… – Gió cười.
Mưa bay…và những nụ hôn ướt sũng.
Gió đi…

Hà Nội, cafe Đinh….2 tuần sau đó…

– Cô bé hôm trước gửi con cái này – Bác chủ quán gọi tôi
– Cô ấy nói gì không bác?
– Không, nó gửi rồi đi luôn, thấy vội lắm…thế là bác mất một khách quen rồi…, mà cũng tội nghiệp con bé…
– Khách quen là sao bác? – Tôi ngỡ ngàng.
– Ừ, con bé ở phố cổ, quen quán bác được mấy năm rồi…
Tôi ngẩn ra. Gió…là người Hà Nội…và có khi còn hiểu Hà Nội hơn tôi…
– Con bé bị suy thận nặng lắm! Bố mẹ chia tay, nó sang nước ngoài với bà ngoại và chữa bệnh con ạ! – Bác chủ quán trầm ngâm.
Hà Nội.
Mưa phùn…

Và tôi…chưa biết tên của Gió.

Tác giả: Blogger Việt Phố Cổ

PS: Bởi vì hôm qua được đọc “Anh sẽ lại cưa em nhé” và trong đó có truyện ngắn này. Và khi đọc Gió tôi nhớ ngay tới bạn Gà hâm hâm yêu yêu của tôi. Đăng dành tặng bạn!

1 Comment
  • Tom's Daddy
    November 23, 2011

    Phố có gì đó giống với bạn Gà thật 😀

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *