Nụ hôn

Khi em
Tiến về phía anh
Đặt nụ hôn nóng bỏng
Lên môi anh
Hiện tại trôi đi như thước phim quay chậm
Ánh mắt nhắm nghiền, không nhìn nhau
Và khi..
Em quay đi
Nụ hôn
Ngay lập tức
Thành quá khứ
Xa vời

Pham Lâm – 29/02/08

Một ngày như mọi ngày

Chủ nhật, đúng ngày 30 tháng 4 ngày kỷ niệm giải phóng thành phố Hồ Chí Minh và cũng là ngày kỷ niệm đất nước thống nhất. Sáng ra đường mọi người đi chơi như đi hội. Xe buýt nào cũng chật kín toàn người là người, mọi người đổ dồn hết ra biển. Hôm nay cũng là ngày Đồ Sơn khai mạc liên hoan du lịch hè, hoành tráng lắm nghe đâu còn có cả thi hoa hậu và bắn pháo hoa nữa. Quảng cáo rầm rộ trên truyền hình, băng rôn, cờ treo rợp đường. Lên mạng thì chẳng có ai, giờ này chú em Nam Khánh cũng vắng bóng, có thể là lại đang lượn đường và sau xe có một cô xinh đẹp nào đó rồi. Tuổi trẻ là phải thế, phải đi chơi đây đó cùng bạn bè chứ. Mình có lẽ già rồi…?

Chủ nhật, một ngày vẫn như mọi ngày. Sáng vẫn đến công ty để trao đổi với sếp và hoàn thành cái giao diện soft. Chiều lại về đá bóng, chẳng biết hôm nay có ai ra đá bóng nữa không cơ. Cả tuần có được chiều chủ nhật để đá bóng ra sân mà không có ai nghĩ cũng buồn. Phải đợi đến chủ nhật sau thì… Ôi nghĩ tới đã thấy… không muốn nghĩ.

Trưa đang viết dở mấy dòng thì tới giờ về, muộn quá rồi, không về bác bảo vệ lại vào hỏi thăm tình hình. Chiều, một mình lại ngồi ôm cái còm pu tơ ở nhà trong khi ngoài đường xe cộ vẫn lườm lượm như trêu tức một thằng cô đơn như mình. Lúc trưa về ăn cơm, gọi điện cho thằng bạn dưới Đồ Sơn nó cứ mời về chơi mình bảo thôi, mới về hôm qua rồi, xăng giờ mới có hơn 11 nghìn một lít thôi. Thằng bạn chỉ cười hì hì.

Lại nói chuyện hôm qua. Chắc mọi người cũng tò mò khi nhìn thấy bức anh bên cạnh, mới chụp hôm qua đấy. Tự thấy là cũng được, mình chụp vốn không ăn ảnh được như vậy là quá đẹp rồi. Sửa chữa đi một tí cho nó nhìn bắt mắt hơn, biết đâu có cô nào vào nhìn thấy lại thích . Hôm qua, mấy đứa bạn cấp ba rủ ra biển Đồ Sơn ừ thì ra. Vậy là trốn sếp đi với lũ bạn, tới chiều sếp gọi điện hỏi mày đi đâu mà không báo cho anh, lúc đó thì vâng vâng dạ dạ bảo em bận thôi chứ biết làm sao được bây giờ. Hy vọng sếp không vào đọc blog của mình. Chẳng may sếp vào đọc thì: “em xin lỗi sếp ạ, em sai rồi”.