Tôi sẽ ngừng than vãn

1. Nếu bạn có thực phẩm để ăn, có áo quần để mặc, có một mái nhà để che đầu, và một nơi để nghỉ qua đêm là bạn đã giàu hơn 75% thế giới này
2. Nếu bạn có tiền tiêu trong ví, có tiền ban phát cho người nghèo, có tiền để dành trong ngân hàng, bạn thuộc 8% người giàu nhất thế giới.
3. Nếu sáng nay bạn thức dậy, thấy mình khoẻ hơn ngày hôm qua một chút thì bạn đã may mắn hơn một triệu người không thể sống qua nổi tuần này.
4. Nếu bạn chưa bao giờ trải qua nguy hiểm của chiến tranh, cô đơn và tù tội, đau đớn của tra tấn hay vật vã của đói khát, bạn đã hạnh phút hơn 500 triệu người trên thế giới.
5. Nếu bố mẹ bạn còn sống và còn hạnh phúc bên nhau thì so với thế giới trường hợp của bạn không nhiều đâu.
6. Và cuối cùng nếu bạn đọc được thông điệp này, thì bạn đã sung sướng hơn 2 tỷ người trên thế giới chẳng bao giờ được đọc bất cứ thứ gì cả.

Gửi những người bạn của tôi, những người tôi biết và cả những người tôi chưa biết. Làm ơn xin đừng thờ ơ với những điều xung quanh. Có thể bạn nghĩ rằng bạn luôn là người gặp xui xẻo. Nhưng hãy nhìn đi, bạn vẫn còn may mắn hơn rất nhiều người người. Hãy cùng cầu nguyện cho những lỗi đau, những bất hạnh ở khắp nới trên trái đất này và hãy gửi thông điệp này cho những người khác. Hãy nhìn tấm hình trên và suy ngẫm lại xem chúng ta hàng ngày cứ phàn nàn về thức ăn của mình như thế nào?

Phạm Lâm sưu tầm

Đừng đụng vào mùa cây lá rụng

Những đàn sếu bay qua sương mù và khói toả
Trên Maxcơva lại đã thu rồi
Bao con đường như khói lửa chói ngời
Vòm lá trải ánh sẫm vàng rực rỡ
Những tấm biển dọc theo đại lộ
Nhắc những ai đang đầy đủ lứa đôi
Nhắc nhưng ai cô độc trên đời
Tránh đừng đụng vào cây mùa lá rụng

Ngoại tôi yêu văn học Nga, yêu thơ Olga Berggolts, và yêu những đêm trắng ở Leningrad dù chỉ là trong tưởng tượng. Ngoại luôn nhớ về ông, và cả bác Cả đang phiêu bạt đâu đó trên đất nước Nga mêng mông sau cuộc hôn nhân đổ vỡ của mình? Vì chuyện này, ngoại ốm liệt giường mất mấy tháng. Gần như đều đặn, ngày nào, hai bà cháu cũng mở cổng ra đường đi dạo. Cổng nhà có hai then, then dưới và then trên. Ngày còn nhỏ tôi và nội hay chơi trò cài then. Tôi cài then dưới ngoại cài then trên.

Bây giờ mỗi khi lặp lại trò chơi cũ, tôi lại cài then trên, ngoại cài then dưới. Rồi chúng tôi bước đi, theo nhịp đi chậm chạp của ngoại. Mùa thay lá, hai vỉa hè xao xác lá rơi. Một lần có ai đó buột miệng nhắc đến bác cả, ngoại đang vui chợt buồn trĩu xuống. Chiều ấy, khi hai bà cháu đi dạo với nhau, ngoại lẩm bẩm: “Luỵ tình là khổ lắm con! không nghĩ được đến người khác, chỉ đau nỗi đau của riêng mình sẽ còn khổ hơn nữa!”. Nhưng, cứ nghĩ đến người khác nhiều như ngoại còn khổ hơn nhiều.

Có hôm gặp một cụ bà ăn xin, ngoại dừng lại hỏi chuyện. Toàn những chuyện gỉ chuyện gi mà lâu lắm, đứng từ xa chỉ thấy hai dáng còng còng, gật gù, gật gù, rồi hai người năn nắn tay nhau. Lần đi dạo ấy, khi về, mặt ngoại buồn hẳn đi. Bữa tối dọn ra, ngoại ăn mấy miếng rồi bỏ đó đi nằm sớm. Tôi hỏi nhưng ngoại lặng thinh không nói. Có những điều sâu kín trong tâm hồn ngoại mà một con nhóc 11 tuổi như tôi dẫu được là đứa cháu ngoại cưng nhất vẫn không tài nào hiểu được. Một ngày tháng tư, ngoại đang chọn mua những bông hoa loa kèn trắng bên đường. Chợt thấy cô bán hoa vội vàng lên xe guồng thật nhanh trong khi ngoại chưa kịp trả tiền. Nhìn lại đã thấy chiếc xe của đội tự quản trờ tới. Ngoại đứng đó với bó hoa loa kèn nặng trĩu trên tay. Mấy ngày sau, hai bà cháu nán lại đoạn đường đó lâu hơn, đợi cô bán hàng quay lại để trả tiền hoa nhưng không thấy đâu. Mấy ngày ấy, ngoại cũng có vẻ buồn. Một hôm, ngoại bảo: “Trong cuộc sống, có nhiều người tủi cực lắm con ạ. Nếu không làm được gì giúp cho họ, thì ít nhất hãy cảm thông với họ, chứ đừng làm điều gì xấu cho họ nghe con. Cũng như những tán cây kia, sắp rụng lá rồi, con đừng lay làm gì.”

Ngoại tôi đã ra đi trong một đêm lá rụng, tâm trí vẫn canh cánh niềm thương nhiều người, cả thân lẫn sơ, cả những người ngoại chỉ mới gặp một lần. Mỗi lần mở cổng, tôi vẫn chờ ai đó mở then trên, rồi chợt nhận ra chỉ còn mình tôi mà thôi. Ngoài đường, bọn trẻ vẫn hay chơi trò níu vào thân cây rung cho lá vàng rơi xuống như mưa, rồi cười khanh khách. Riêng tôi, mỗi khi đi qua những hàng cây mùa thay lá, vẫn nhớ lời ngoại nhắc. “Đừng đụng vào cây mùa lá rụng.”

Phạm Lâm sưu tầm

Tâm như thuỷ

Cách đây hai năm vào ngày sinh nhật, chị nhận được một món quà từ một người bạn ở Hà Nội, một món quà mà khi mở ra chị bất ngờ quá đỗi, chỉ là ba chữ hán viết trên một tấm giấy dó giản dị: Tâm như thuỷ, với lời đề tặng:

“Tặng cho em ba chữ để tự khuyên mình. Cho dù ở hoàn cảnh nào, cho dù gặp phải bất cứ điều gì em hãy cố giữ lòng mình được thanh thản, yên tĩnh, nhẹ nhàng, trong trẻo như làn nước. Tất cả rồi cũng sẽ qua đi, như có, như không, như vui, như buồn. Tất cả đều có ý nghĩa và tất cả cũng đều vô nghĩa. Giữ lại là có, trôi đi là không. Chẳng cần vướng bận điều gì.”

Vậy là đã hơn hai năm rồi, hơn hai năm chị cố làm theo lời khuyên này, thật là khó khăn để có thể làm cho tâm hồn mình được nhẹ nhàng, thanh thản, trong trẻo như một làn nước trước những khó khăn, đau khổ mà ta gặp trong cuộc sống. Có những khi chị tưởng mình phải bỏ cuộc, có những khi chị cứ cố giữ trong lòng mình những điều phiền muộn để rồi phải đau khổ vì chúng.Nhiều khi chị tự làm khổ mình vì những điều đã trôi đi rất xa, vì những người không xứng đáng với tình cảm của chị và biết bao những giọt nước mắt đã rơi trong những đêm mất ngủ.

Nhưng rồi thời gian trôi qua, chị nghiệm ra rằng mọi nỗi buồn mà ta gặp trong đời sẽ mãi mãi làm ta đau khổ nếu ta cứ nhìn vào nó để mà sống, nhưng nếu ta để cho nó qua đi và không bận tâm đến nó nữa, coi như nó chỉ là một cái vấp trên con đường thênh thang mà ta bước, một áng mây đen vụt bay qua trên bầu trời tươi sáng thì ta sẽ dễ dàng vượt qua mọi đau khổ và mỉm cười với cuộc sống còn quá nhiều khó khăn trước mặt.

Trôi qua là hết, hãy để cho mọi nỗi buồn của em trôi qua, đừng giữ lại, đừng để cho nó làm em phải mệt mỏi, phải khổ sở nữa. Nếu như vì một lí do gì đó mà một người em yêu thương bỏ em để ra đi thì cũng đừng vì thế mà rơi tõm vào đau buồn và u uất, tất cả đều có thể xẩy ra, hôm nay là như vậy, nhưng ngày mai lại khác đi mất rồi, người ta vẫn sai lầm nhưng cũng có thể sửa chữa sai lầm một khi người ta vẫn sống và còn thời gian, còn nghị lực và niềm tin yêu vào cuộc sống, vào tình người.

Sống trên cuộc đời ai chẳng muốn mình được hạnh phúc, ai chẳng muốn được mãi mãi bên cạnh những người mình yêu thương và tình yêu là điều mà ai cũng mong ước có được, nhưng cuộc sống bắt buộc ta phải sống hết mình với nó, trải qua những khó khăn và thử thách, chịu đựng những đổ vỡ và mất mát, nước mắt và nụ cười đan xen. Và chị, và em, và tất cả mọi người ai cũng đều phải tranh đấu để vươn lên và vượt qua mọi đau khổ để sống, để mang tới cho mình và người mình yêu thương những niềm hạnh phúc.

Không có một công thức chung cho tất cả mọi người để đạt được một cuộc sống hạnh phúc và vì thế trong mỗi hoàn cảnh người ta phải biết cách vượt lên, biết cách đi qua những đau khổ và đừng bao giờ chờ đợi ai giúp đỡ, thương yêu mình khi chính mình không muốn giúp mình, không biết thương yêu bản thân.

Chị không muốn em đọc bài viết này như đọc một bài học trong sách giáo khoa, giáo điều và cứng nhắc, em hãy đọc nó như đọc một lời tâm sự của người đi trước, chị chỉ là một người đi trước và muốn chia sẻ với em những gì mà chị đã trải nghiệm, bởi vì chị cũng giống em thôi, cũng từng là một cô gái yếu mềm và dễ vỡ…

Có người hỏi chị: làm sao để có thể mỉm cười tươi tắn như thế, làm sao để có thể đi qua mọi nỗi buồn mà không cho nó để lại dấu ấn gì trên khuôn mặt mình, làm sao để có thể rộn ràng như là hoa và nắng luôn tràn ngập trong tim? Làm sao… Làm sao…Hãy làm tâm hồn ta trong trẻo như nước thì sẽ được như thế, luôn luôn là thế.

Vô ảnh thường giao tâm tựa thuỷ

Bài viết copy từ blog của em Trâm Anh

Và tình yêu bắt đầu như thế…

- Hắn tình cờ quen cô bé trên mạng, cô bé đang thất tình. Hắn chưa gặp cô bé, nhưng qua những bài viết, qua webcam hắn thấy cô bé có sức hút lạ kỳ.

Một cô bé tí xíu, thật đáng yêu. Hắn đang thích cô bé, nhưng hắn sợ, hắn đã quá mệt mỏi với những tình cảm trai gái, hắn chỉ thích chọc ghẹo thôi, như một thú vui…

Hắn luôn là một người vui tính trên mạng, luôn cười kể cả khi buồn nhất, hắn đem cho những người bạn ảo của hắn niềm vui. Trái ngược hoàn toàn với bản chất đời thực của hắn với vẻ bất cần đời, lếch thếch, luộm thuộm.

Hắn là kẻ rất keo kiệt trong lời nói, làm như nói ra một câu là hắn sút đi vài kg. Hắn cũng chẳng phải đứa thân thiện, suốt ngày lầm lì, ít quan hệ. Nhưng hắn cũng có điểm đáng yêu lắm – biết chơi guitar- hắn yêu guitar còn hơn bất cứ thứ gì. Suốt ngày đắm chìm trong âm thanh guitar mộc mạc đầy quyến rũ, với hắn guitar là người tình chung thuỷ.

Nhưng bây giờ hắn đang sợ phụ bạc với người tình guitar của hắn, hắn đang yêu một người, một người bằng xương bằng thịt, người này thật đáng yêu, và đầy quyến rũ như người tình guitar của hắn. Hắn thu tình khúc tặng cho cô bé. Hắn sáng tác tình ca về cô bé, nhưng hắn không tặng vì hắn biết nó dở ẹc…

Trên mạng hắn lại vui vẻ, hay nói, hay cười. Cuộc sống của hắn dường như hai mặt, nhưng dạo này bên ngoài hắn cũng hay cười hay nói lắm, cuộc sống ảo đang làm thay đổi cuộc sống thực.

Hôm nay cô bé khóc, khóc vì chuyện tình buồn của cô bé, hắn cũng buồn, chẳng vui. Nhưng hắn là người cười trong mọi hoàn cảnh mà. Hắn lại chọc:

- Em buồn anh cũng chẳng vui được.

- Tại sao?

- Tại vì anh đang tấn công em, thế mà em ỉu xìu thế này, chẳng phòng thủ gì cả. Anh tấn công thắng rồi em lại đổ thừa tại em không phòng thủ.

Hắn lại nhe răng cười, hắn vui vì nghĩ chắc cô bé vui…

Hắn về nhà ôm guitar hát bài hắn sáng tác tặng cô bé, vẫn cái giọng è è vịt đực, hơi sến, nhưng thấy vui:

“….Này người anh thầm yêu ơi
Hãy cho anh mang đi bao ưu phiền.
Này người anh thầm yêu ơi,
Hãy cho anh lau đi bao lệ sầu.
Này người anh thầm yêu ơi,
Hãy cho anh được có em trong vòng tay
…yêu thương…
…của anh”.

Và tình yêu bắt đầu như thế…

Sưu tầm

Proudly powered by WordPress
Theme: Esquire by Matthew Buchanan.