Chiếc bánh mỳ cháy

Mình mới đọc được bài này của vợ gửi cho. Đây là một bài học rất hay về lòng bao dung, sự độ lượng. Ghi lại để nghĩ tới khi bát đũa xô.

Khi tôi còn là một đứa trẻ, mẹ luôn tất bật chuyện nấu nướng dọn dẹp và chuẩn bị chu đáo cho tất cả mọi người. Tối nọ, sau cả ngày lao động vất vả, mẹ đặt đĩa trứng, xúc xích và những chiếc bánh mỳ quá lửa lên trước mặt ba tôi.

Bánh mì cháy

Đừng đặt chìa khoá hạnh phúc của bạn trong túi người khác, hãy giữ nó cho mình nhé.

Tôi đã chờ đợi xem phản ứng của ba như thế nào, hẳn ông sẽ rất giận dữ. Tuy nhiên, tất cả những việc ông làm là lấy bánh mỳ bị cháy, quệt bơ mứt ăn với xúc xích từng miếng một và mỉm cười với mẹ. Sau đó ba quay sang hỏi tôi hôm nay đi học thế nào.

Khi tôi đứng dậy vào phòng học bài, tôi nghe tiếng mẹ nói xin lỗi ba vì làm bánh mỳ cháy. Và tôi sẽ không bao giờ có thể quên điều ba tôi nói: “Em yêu à, anh rất thích những chiếc bánh mỳ cháy”.

Tối muộn đó, ba vào giường hôn lên trán và chúc tôi ngủ ngon. Không kìm nén được, tôi liền hỏi ba rằng “ba thực sự thích ăn những chiếc bánh bị cháy?”. Ba ôm tôi vào lòng và nói: “Mẹ của con đã phải làm việc rất vất vả cả ngày và mẹ thực sự mệt, bên cạnh đó chỉ một chút bánh bị cháy không bao giờ có thể làm tổn thương bất kỳ ai. Con biết không, trong cuộc sống còn có rất nhiều thứ không hoàn hảo và cả những con người không hoàn hảo. Ba cũng không phải là người tốt nhất, có lúc ba đã quên ngày sinh nhật của mẹ, quên những kỉ niệm giống như bất kỳ ai, nhưng mẹ con chưa bao giờ đòi hỏi hay trách móc gì cả”.

Cái mà tôi học được trong nhiều năm qua chính là biết chấp nhận những lỗi lầm của nhau và vui mừng với những nét độc đáo của nhau. Chúng ta có thể mở rộng bất kì mối quan hệ nào, thực tế, sự thấu hiểu là nền tảng cơ bản cho mọi mối quan hệ bao gồm tình bạn, tình vợ chồng hay cha mẹ – con cái. Đừng đặt chìa khoá hạnh phúc của bạn trong túi người khác, hãy giữ nó cho mình nhé.

Minh Anh
Theo LFD

Khi mỗi người là 1 chú heo nhựa hồng

Chị mua tặng em một chú heo nhựa màu hồng. Chú heo nhẹ bỗng, và chỉ cần đặt trước quạt máy bật mạnh là có thể ngã lăn chiêng. Mẹ cho một đồng xu, bố cho một đồng xu, chị cho một đồng xu… Em bỏ vào lúc lắc, nghe tiếng xu reo. Rồi một ngày em phát hiện ra một điều kỳ lạ: chú heo nhựa hồng đã đủ nặng đến mức dù quạt máy bật vù vù, cũng không thể ngã lăn chiêng được nữa… Em biết không, chị thấy mỗi người đều là một chú heo nhựa hồng.

Mẹ đi làm cả ngày, nhưng chỉ cần mẹ trở về tới cửa nhà, dù đang chơi gì, ăn gì, em cũng bỏ tất cả, chạy ào ra gọi “Mẹ! Mẹ!” đầy dịu dàng, ôm lấy mẹ trong vòng tay thơm, chẳng sợ mồ hôi, chẳng sợ bụi đường. Với mỗi khoảnh khắc như thế, em đã bỏ vào lòng mẹ một đồng xu mong nhớ.

Khi chị buồn vì mẹ chưa kịp lo được tiền đóng học, tên chị bị nêu lên trên loa trường, chị tủi thân quá hừng, chỉ muốn bỏ học ở nhà. Thầy chủ nhiệm đã hối hả lên đóng tiền học phí giùm chị, thầy nói với chị: “Những câu chuyện cổ tích có hậu đều bắt đầu đầy gian nan”. Với khoảnh khắc ấy, thầy đã bỏ vào lòng chị một đồng xu tự tin…

Khi chị bạn thân của chị bị tràn dịch màng phổi, mấy chú vít vít loan tin khắp trường rằng là chị ấy bị lao phổi dễ lây, chị đã ôm lấy cô bạn thân thiết nhất khi nó ngồi một mình dưới tán phượng xanh và đang cảm thấy mình cô độc nhất trên thế gian này. Trong khoảnh khắc ấy, chị đã bỏ vào lòng chị ấy một đồng xu chia sẻ…

Và cứ thế, cứ thế. Chị em mình và những người xung quanh mỗi ngày đều nhận được những đồng xu yêu thương từ người khác và cho đi những đồng xu yêu thương từ trái tim mình, để mỗi chúng ta đều là những chú lợn chứa đầy những đồng xu yêu thương, mỉm cười tự tin và hạnh phúc, và chẳng thể dễ dàng gục ngã…

 Ngô Thị Phú Bình
Nguồn: Hoa Học Trò

Một chút trong cuộc đời

Một chút những viên đá nhỏ có thể tạo thành một ngọn núi lớn.

Một chút những bước chân có thể đạt đến ngàn dặm.

Một chút hành động của tình yêu thương và lòng khoan dung cho thế giới những nụ cười tươi tắn nhất.

Một chút lời an ủi có thể làm dịu bớt những đau đớn to tát.

Một chút ôm siết ân cần có thể làm khô đi những giọt nước mắt.

Một chút ánh sáng từ những ngọn nến có thể làm cho đêm không còn tối nữa.
Một chút ký ức, kỷ niệm có thể hữu ích cho nhiều nǎm sau.

Một chút những giấc mơ có thể dẫn đường cho những công việc vĩ đại.

Một chút khát vọng chiến thắng có thể mang đến thành công.

Đó là những cái “một chút” nhỏ bé có thể mang đến niềm vui hạnh phúc lớn nhất cho cuộc sống của chúng ta.

Và bây giờ chúng mình sẽ cùng gặp những ai đã trao tặng cho chúng mình những cái một chút trong cuộc đời để nói với họ rằng:

“Cảm ơn bạn vì tất cả những một chút mà bạn đã giúp đỡ cho tôi”.

Những lời khen chứa một phần xấu xí

Năm 1859, một phụ nữ bỗng ngã lăn ra chết hai ngày sau đêm khiêu vũ. Trong đêm này bà ta được ca tụng là người có tấm lưng ong đẹp nhất. Mổ khám nghiệm tử thi mới hay bà ta bị dập 3 chiếc xương sườn, xương đâm vào lá gan gây ra tử vong. Thủ phạm là chiếc corset thắt quá chặt. Một tư liệu phương Tây đã dẫn một nguồn tin đáng tin cậy.

Thì ai còn lạ chuyện ấy khi cô nàng Scaclet trong Cuốn theo chiều gió đã phải nghiến răng kìm tiếng rên đau đớn để cho bà vú mạnh tay siết chặt chiếc eo váy khi nàng chuẩn bị đi dự dạ hội khiêu vũ ở trang trại Mười hai cây sồi. Khổ chưa, cái giá phải trả thật là khốn khổ để được cánh đàn ông khen đẹp!

Khi người Trung Quốc khen phụ nữ có gót sen nhỏ nhắn cũng là khi người phụ nữ xứ họ phải chịu cực hình trong tục bó chân tàn bạo, mỗi đôi chân là một sự tàn phế man dại. Khi người Nhật khen người phụ nữ xinh đẹp trong chiếc áo Kimônô cũng là khi người phụ nữ Nhật phải chịu làm hình nộm cứng đờ, đau nhức các khớp xương gần như là mãn tính.Khi người đàn ông khen chiếc áo dài Việt cũng là khi rất có thể họ đang hả hê thưởng thức hai miếng pho mát ở hai bên eo bạn, là khi họ tâm đắc ngâm thơ: “Áo em trắng quá nhìn thâu da” hay: “Trời Sài Gòn anh đi mà chợt “thấy”…./Bởi vì em mặc áo lụa Hà Đông.” Thấy hết, và kệ cái nóng 35 độ trong bó cứng của xứ Huế hay cái lạnh 10 độ trong phong phanh của trời Hà Nội.

Khi giới chính trị đàn ông khen người phụ nữ “tòng phu” thì cũng là khi họ vì họ, vì muốn giữ giọt máu, nguồn gien của chính họ trong mỗi xã hội cha truyền con nối. Khi người đàn ông khen người phụ nữ “tiết hạnh”, chồng chết mà vẫn “tòng tử” theo con thì cũng là khi họ muốn giữ mảnh ruộng của dòng tộc họ không về tay kẻ khác, mặc cho thân phận người phụ nữ có thể úa tàn.

Khi họ muốn người phụ nữ phải hội đủ công dung ngôn hạnh, cũng rất có thể là khi họ bày tỏ lòng tham không đáy, muốn có cả bốn phương trong bàn tay mình, muốn có cả bốn mùa trong ngày, muốn có cả bốn cung bậc chỉ trong một nốt nhạc, mặc cho người phụ nữ phải loay hoay xoay xở hàng thiên niên kỷ trong một cổ bốn tròng.

Thế đấy bạn gái ạ, trong những lời khen đôi khi có chứa vài sự thật đắng cay. Cũng như khi người đàn ông khen người phụ nữ thắt đáy lưng ong là khi họ muốn một người khéo chiều chồng và khéo nuôi con. Đúng thế, chắc chắn chỉ có những người làm nhiều và ăn ít, thức khuya dậy sớm thì mới thắt đáy lưng ong ở trong cái xã hội không có aerobic cũng như thể dục thẩm mỹ, chạy bộ, lắc vòng…

Nên chi, bạn ạ, bạn phải coi chừng những lời khen. Đôi khi họ khen mình là nữ tính để họ dễ bề thôn tính cả không gian và âm thanh, khi bạn thu mình lại và nói nhỏ nhẹ trước họ. Khen bạn dịu dàng là để bạn không bộc lộ trí thông minh hơn họ: Không cãi lại họ và họ dễ dàng áp đặt. Họ khen bạn là phái đẹp để bạn đừng làm hơn những gì của một bông hoa. Họ khen bạn là hoa để họ làm ong bướm, đậu rồi lại bay. Họ khen bạn là hoa để bạn làm vai trò trang trí, để bạn không ở địa vị cao, không nhận nhiều lương của họ. Và đôi khi, cao hứng lên, họ còn trịch thượng phán xét bạn là hữu sắc vô hương nếu bạn lỡ không hơn một vật trang trí. Họ khen vợ họ là bà nội tướng giỏi để họ yên tâm một mình tung hoành nơi biên ngoại với trí thức, sự nghiệp, khoa bảng, quan trường, nhà trò con hát…

Thế đấy! Đừng sung sướng với những lời khen để biến mình thành người khác. Mỗi bạn gái đã là một kho tàng của chính mình. Mỗi người chỉ cẩn là một nốt nhạc cũng đủ làm cho giai điệu cuộc sống rực rỡ âm thanh. Có những lời khen chứa đựng một phần xấu xí. Hỡi một nửa nhân loại, hãy cảnh giác

Tác giả: Đoàn Công Lê Huy, báo Hoa Học Trò.

Mỗi bà mẹ là một miền kỳ lạ

Mẹ tôi luôn cho rằng mình đúng. Cũng phải chấp nhận thôi, như một định lý vậy. Mẹ tôi luôn cho rằng tôi sai. Ừ! Coi như tôi lùi thêm một phân nữa (dù không hề muốn giơ cờ trắng). Mẹ thật sự là một con mọt sách… nhất là các loại sách cẩm nang, mẹo vặt… Với một lượng kiến thức khổng lồ được thu nạp hàng ngày, mẹ cần một vật thử nghiệm nhanh gọn tiện lợi, cho kết quả nhanh nhất – là chính tôi.

Đầu tiên mẹ bảo, răng con hơi xỉn, đánh răng sau mỗi bữa ăn là sạch nhất. Như thế là ba lần một ngày, mỗi lần vị chi là đếm đủ 3 phút, nghĩa là 180 giây thì mới được dừng. Tôi hồ hởi thực hiện. Nhưng chỉ ít lâu sau, mẹ lại tuyên bố: đánh răng nhiều răng lão hoá rất nhanh. Và đồng nghĩa với việc mỗi lần tôi vác bàn chải ra đánh răng là một lần viễn cảnh ngày sinh nhật 18 tuổi răng rụng liểng xiểng không gặm nổi bánh gatô lại được mẹ tôi vẽ ra.

Rồi mẹ chuyển sang thí nghiệm mới. Gội đầu. Rằng tuần chỉ được gội hai lần, gội nhiều thì đời tôi hói đầu, còn đời F1 của tôi thì trọc. Vậy là 3-4 ngày tôi mới được gội đầu một lần. Không ít lần tôi vừa gội đầu vừa phải ngó nghiêng lén lút như đi ăn trộm gà, hoặc là sang nhà đứa bạn gội đầu một cách… chộp giật.

Rồi mẹ bảo nằm sấp mới tạo dáng đẹp. Thế mẹ bắt tôi nằm ngủ sấp, để sáng dậy thì cổ mỏi như dần. Vừa bắt đầu quen thì mẹ lại tìm được một tài liệu mới chứng minh nằm sấp có hại cho tim phổi, đè nén lồng ngực, họ khuyên là nên… nằm ngửa. Vậy là tôi lại nằm ngửa, nhưng mẹ cấm để tay lên ngực trái vì sợ tôi dễ bị ác mộng. Tôi thì thấy cả đêm ngủ phải chăm chăm theo tư thế của mẹ mà ngủ chập chờn thì còn ác mộng hơn. Kết cục sau một thời gian thử nghiệm qua lại, tôi quay lại tư thế nằm co quắp như con tôm quấn chăn như cũ. Tuy không tạo dáng đẹp, không có lợi cho tim phổi… nhưng ngủ một mạch không có ý kiến ý cò gì hết đến sáng bảnh mắt.

Vân vân là những cuộc thử nghiệm của mẹ, nhiều lúc làm tôi vừa tức vừa buồn cười. Nhưng trong lúc những cuộc thử nghiệm ấy diễn ra, thì tôi vẫn cứ “mù văn hoá” mấy tháng liền không hề xem phim. Tôi thích sướt mướt cùng phim Hàn, nhưng mẹ thì chỉ ca ngợi Trung Quốc. Rồi lúc tôi đòi xem phim Trung Quốc thì mẹ lại ca bài: xem phim Trung Quốc nhiều là không… yêu nước, là sính ngoại, chỉ có xem phim Việt Nam là nhất. Túm đi túm lại là “con lên nhà đi cho khuất mắt mẹ, học hành đi”, rồi mẹ lại bật phim Trung Quốc và say sưa mê mải xem, để tôi tức anh ách trên nhà mở truyện tranh xem cho bõ tức. Đến nỗi Trung tâm thương mại TPHCM cháy mà mãi với cập nhật được, mà là nghe qua buôn chuyện, để rồi cứ mắt chữ A mồm chữ O khi nghe lũ bạn kể.

Vậy mà sao tôi vẫn yêu mẹ? Có lẽ bởi dường như mẹ có một mối thần giao cách cảm với tôi. Chẳng hạn có lần tôi chỉ nói với mẹ: “Mẹ ơi, công cụ đi lại của mẹ con mình sắp tiêu rùi” thì ngay chiều hôm ấy, mẹ mua một cái… chổi mới. Có lẽ bởi nhưng buổi tối mẹ bỏ phim Trung Quốc để cặm cụi ngồi đan áo len cho tôi chỉ vì một lần dở hơi dở hám tôi ham vui mua một đống len to tướng về nhờ mẹ đan.

Có lẽ vì quyển nhật ký mẹ viết từ ngày tôi mới chào đời. “Bé Tí Toe la váng trời, da hơi đỏ, mũi lấm tấm, trán nhíu suy tư. Bố Tí Toe mớm miệng một thìa mật ong, Tí Toe mút chùn chụt, hứa hẹn một tâm hồn ăn uống có cỡ… ”
Vì cả cốc sữa nóng khi tôi học khuya, một vài lát chanh chấm muối ngậm khi tôi khọt khẹt ho… và vì nhiều chuyện lặt vặt khác.

Thực ra mỗi bà mẹ là một miền kỳ lạ. Đất đai có thể khô cằn, thiên nhiên khắc nghiệt, khí hậu thất thường, nhưng chúng ta vẫn yêu bằng một tình yêu không thể lý giải được chỉ bởi một bình minh trong lành và yên tĩnh. Bởi vì từ chính họ, chúng ta được sinh ra.

Sưu tầm từ: Báo Hoa Học Trò

Hãy cảm ơn

Hãy cảm ơn vì bạn chưa có tất cả những gì bạn muốn. Vì nếu bạn có rồi thì bạn còn gì để trông chờ và hy vọng nữa. Hãy cảm ơn vì còn nhiều điều bạn chưa biết. Vì nếu bạn biết hết rồi thì bạn chẳng còn gì để học hỏi nữa sao? Hãy cảm ơn vì những lúc khó khăn. Vì nếu không có một lúc khó khăn thì liệu bạn có trưởng thành được không? Hãy cảm ơn vì bạn còn có những nhược điểm. Vì nếu không còn nhược điểm gì thì bạn sẽ chẳng còn cơ hội để tiến bộ, để cải thiện bản thân. Hãy cảm ơn những thử thách. Vì nếu không có thử thách nào thì liệu cái gì có thể xây dựng nên sức mạnh và cá tính của bạn? Hãy cảm ơn những lỗi lầm bạn đã có. Vì nếu bạn không có lỗi lầm gì thì cái gì sẽ dạy cho bạn những bài học đáng giá như thế đây? Hãy cảm ơn những khi bạn mệt mỏi. Vì nếu bạn không khi nào mệt mỏi tức là bạn không làm việc gì hay sao?

Thật dễ nếu cảm ơn những thứ tốt đẹp, nhưng cuộc sống bao giờ cũng tạo ra những cơ hội mới cho những người cảm ơn cả những thứ chưa hoàn hảo nữa. Suy nghĩ luôn có thể chuyển tiêu cực thành tích cực. Nếu bạn biết cách cảm ơn những thứ rắc rối của bạn thì chúng có thể giúp ích nhiều cho bạn đấy

Phạm Lâm sưu tầm

Đừng đụng vào mùa cây lá rụng

Những đàn sếu bay qua sương mù và khói toả
Trên Maxcơva lại đã thu rồi
Bao con đường như khói lửa chói ngời
Vòm lá trải ánh sẫm vàng rực rỡ
Những tấm biển dọc theo đại lộ
Nhắc những ai đang đầy đủ lứa đôi
Nhắc nhưng ai cô độc trên đời
Tránh đừng đụng vào cây mùa lá rụng

Ngoại tôi yêu văn học Nga, yêu thơ Olga Berggolts, và yêu những đêm trắng ở Leningrad dù chỉ là trong tưởng tượng. Ngoại luôn nhớ về ông, và cả bác Cả đang phiêu bạt đâu đó trên đất nước Nga mêng mông sau cuộc hôn nhân đổ vỡ của mình? Vì chuyện này, ngoại ốm liệt giường mất mấy tháng. Gần như đều đặn, ngày nào, hai bà cháu cũng mở cổng ra đường đi dạo. Cổng nhà có hai then, then dưới và then trên. Ngày còn nhỏ tôi và nội hay chơi trò cài then. Tôi cài then dưới ngoại cài then trên.

Bây giờ mỗi khi lặp lại trò chơi cũ, tôi lại cài then trên, ngoại cài then dưới. Rồi chúng tôi bước đi, theo nhịp đi chậm chạp của ngoại. Mùa thay lá, hai vỉa hè xao xác lá rơi. Một lần có ai đó buột miệng nhắc đến bác cả, ngoại đang vui chợt buồn trĩu xuống. Chiều ấy, khi hai bà cháu đi dạo với nhau, ngoại lẩm bẩm: “Luỵ tình là khổ lắm con! không nghĩ được đến người khác, chỉ đau nỗi đau của riêng mình sẽ còn khổ hơn nữa!”. Nhưng, cứ nghĩ đến người khác nhiều như ngoại còn khổ hơn nhiều.

Có hôm gặp một cụ bà ăn xin, ngoại dừng lại hỏi chuyện. Toàn những chuyện gỉ chuyện gi mà lâu lắm, đứng từ xa chỉ thấy hai dáng còng còng, gật gù, gật gù, rồi hai người năn nắn tay nhau. Lần đi dạo ấy, khi về, mặt ngoại buồn hẳn đi. Bữa tối dọn ra, ngoại ăn mấy miếng rồi bỏ đó đi nằm sớm. Tôi hỏi nhưng ngoại lặng thinh không nói. Có những điều sâu kín trong tâm hồn ngoại mà một con nhóc 11 tuổi như tôi dẫu được là đứa cháu ngoại cưng nhất vẫn không tài nào hiểu được. Một ngày tháng tư, ngoại đang chọn mua những bông hoa loa kèn trắng bên đường. Chợt thấy cô bán hoa vội vàng lên xe guồng thật nhanh trong khi ngoại chưa kịp trả tiền. Nhìn lại đã thấy chiếc xe của đội tự quản trờ tới. Ngoại đứng đó với bó hoa loa kèn nặng trĩu trên tay. Mấy ngày sau, hai bà cháu nán lại đoạn đường đó lâu hơn, đợi cô bán hàng quay lại để trả tiền hoa nhưng không thấy đâu. Mấy ngày ấy, ngoại cũng có vẻ buồn. Một hôm, ngoại bảo: “Trong cuộc sống, có nhiều người tủi cực lắm con ạ. Nếu không làm được gì giúp cho họ, thì ít nhất hãy cảm thông với họ, chứ đừng làm điều gì xấu cho họ nghe con. Cũng như những tán cây kia, sắp rụng lá rồi, con đừng lay làm gì.”

Ngoại tôi đã ra đi trong một đêm lá rụng, tâm trí vẫn canh cánh niềm thương nhiều người, cả thân lẫn sơ, cả những người ngoại chỉ mới gặp một lần. Mỗi lần mở cổng, tôi vẫn chờ ai đó mở then trên, rồi chợt nhận ra chỉ còn mình tôi mà thôi. Ngoài đường, bọn trẻ vẫn hay chơi trò níu vào thân cây rung cho lá vàng rơi xuống như mưa, rồi cười khanh khách. Riêng tôi, mỗi khi đi qua những hàng cây mùa thay lá, vẫn nhớ lời ngoại nhắc. “Đừng đụng vào cây mùa lá rụng.”

Phạm Lâm sưu tầm

Proudly powered by WordPress
Theme: Esquire by Matthew Buchanan.