Nụ hôn

Khi em
Tiến về phía anh
Đặt nụ hôn nóng bỏng
Lên môi anh
Hiện tại trôi đi như thước phim quay chậm
Ánh mắt nhắm nghiền, không nhìn nhau
Và khi..
Em quay đi
Nụ hôn
Ngay lập tức
Thành quá khứ
Xa vời

Pham Lâm – 29/02/08

Khai phím 2008

Phố đã vào xuân mưa bụi bay
Hoa đào khoe thắm sắc xuân này
Ngẩn ngơ ra ngõ nhìn xuân tới
Vào nhà nâng chén túy lúy say

Em nói em cười trong gió xuân
Môi hồng má thắm đẹp muôn phần
Em làm lòng anh chao đảo quá
Men rượu hay là say em đây

Tết đến xuân về náo nức đông
Người đi trên phố đón xuân nồng
Khẽ khàng em nép sau lưng áo
Tay trong tay anh… phố mùa đông

Phạm Lâm xuân 2008

Đêm

Mưa đêm ra rích
ướt những con đường
Phố lạnh quạnh hiu
vắng tiếng chân người
Lắng nghe tiếng đêm
thở dài não nuột
trong bóng tối
trong hư vô
trong lòng
đen đặc

Có nỗi buồn dâng lên
vô cớ chẳng lý do
Dòng nước mắt tràn ra
bỏng rát… mơn man
Nhắm mắt lại để thấy tuổi thơ
để thấy ông mặt trời
rực đỏ
để thấy tim mình nhói lên nỗi nhớ
xa xôi.

PL 25.12.08

Sài Gòn Tháng Bảy Mưa Rơi

Tôi đã biết thể nào em cũng khóc
Trời cũng mưa và đêm sẽ khuya dần
Chén chè bưởi ánh đèn như chuỗi ngọc
Dòng nhạc êm đềm con tim cháy lâng lâng

Trời Sài Gòn tháng bảy mưa rơi
Chẳng phải đổ trắng trời như tháng sáu
Nhưng cũng đủ se lòng người ngóng đợi
Tháng tám rồi trời sẽ có mưa ngâu

Sáng mai này tôi sẽ tiễn em đi
Cùng áo trắng em vào kỳ thi mới
Tôi sẽ đứng bên ngoài để đợi
Nắng sáng này dù chiều có mưa bay

Mưa say đắm tóc em dài mười tám
Tháng bảy buồn như thể cả một năm
Thôi đừng khóc đau lòng anh lắm
Mà hãy cười cho nhạc khúc hòa âm

Cười cùng VnExpress

- Thưa bác sĩ – người đàn ông nói trong điện thoại – Con trai tôi bị sốt ban.

- Tôi biết – bác sĩ đáp – hôm qua tôi đã đến nhà ông và cho cậu ta uống thuốc. Ông hãy cách ly cậu ta với những người khác.

- Nhưng nó đã hôn con hầu.

- Vậy thì chúng tôi sẽ cách ly chị ta…

- Và chính tôi cũng hôn con hầu.

- Như thế có nghĩa là ông có thể mắc bệnh rồi.

- Vâng và từ lúc đó đến giờ tôi đã hôn vợ tôi.

- Khốn khổ – Bác sĩ hốt hoảng – Vậy thì tôi cũng bị lây mất rồi.

————————

Một nông dân đi khám bệnh.

- Thưa bác sĩ, tôi bị vô sinh.

- Trước hết, ông phải làm các xét nghiệm, chụp phim rồi mới kết luận được là ông có bị vô sinh hay không.

- Chắc chắn là bị, đó là bệnh di truyền. Ông nội tôi cũng bị, bố tôi cũng bị.

- Thật sao? Vậy ông từ đâu ra?

- Từ quê ra chứ còn từ đâu nữa?!

————————

Ăn nói hớ hênh

Một huấn luyện viên bơi lội tính tình vui vẻ, hài hước có lần đang đi mua sắm trong cửa hàng bách hóa thì một nữ học trò nhận ra ông và cúi chào.

Huấn luyện viên khựng lại giây lát rồi đáp lễ:

- Chà, thì ra là cô đấy! Cô mặc quần áo nên tôi không nhận ra.

————————

Không sống nổi đến lúc đó

Ba cổ động viên đang ở trong nhà thờ cầu nguyện cho đội bóng của mình. Người Anh hỏi: – Chúa ơi! Bao giờ đội Anh mới lại giành được Cúp Thế giới?

- 5 năm nữa – Chúa trả lời.

- Nhưng lúc đó thì tôi chết rồi.

Người Thái hỏi:

- Chúa ơi, khi nào thì đội Thái Lan được dự vòng chung kết Cúp Thế giới?

- 10 năm nữa – người phán.

- Thế thì lúc đó tôi cũng đã chết rồi.

Đến lượt người Việt Nam hỏi:

- Chúa ơi! Bao giờ thì Việt Nam vô địch châu Á?

Chúa buồn rầu nói:

- Lúc đó thì tôi cũng đã chết rồi.

————————

Ngẩu pín

Nước Tây Ban Nha – nơi nổi tiếng về đấu bò tót – có rất nhiều hàng ăn bán món ngẩu pín của con bò tót bị chết sau khi thua trận. Một người đàn ông nọ thường xuyên đến quán hàng ăn ngẩu pín.

Nhưng một hôm, khi ông gọi món mà mình ưa thích như thường lệ thì thấy thất vọng vô cùng vì ngẩu pín quá bé. Ông liền thắc mắc với người hầu bàn. Người hầu bàn trả lời: “Thưa ngài, hôm nay con bò thắng”.

Lặng lẽ mùa hè

Bài thơ này được trích trong truyện Mắt biếc của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh vì vậy nó không có tên.

Lặng lẽ chiều nay
Lặng lẽ mùa hè
Sân trường vắng
Và lòng tôi cũng vắng
Muốn tặng em
Một chùm phượng thắm
Tôi….
Nhờ mùa hè…bẻ hộ tôi
Bẻ hộ tôi
Một nỗi nhớ xa vời
Cắm xuống đất
Để mọc lên trái đắng
Chút tình tôi thầm lặng
Hát thành lời…ve kêu
Gửi mùa hè giữ hộ chút tình yêu
Mai chia xa…
Có nhớ ngày trở lại
Lúc đó…Em có là cô gái
Đốt tôi bằng ngọn lửa…
Của riêng em…

Tác giả: Nguyễn Nhật Ánh

Proudly powered by WordPress
Theme: Esquire by Matthew Buchanan.